27/08/2026
TẢN MẠN VỀ TÌNH THƯƠNG CỦA CHA MẸ VÀ HÀNH TRÌNH HOMESCHOOL
Sáng nay, chồng tôi dạy Christian học toán, như bao ngày.
Hai cha con say sưa bên những con số. Anh kiên nhẫn ngồi cùng con, cùng giải từng phép toán.
Khung cảnh ấy bỗng khiến lòng tôi trào lên một cảm giác biết ơn sâu sắc và gợi nhớ trong tôi bao ký ức tuổi thơ. Ký ức về những buổi tối của rất nhiều năm trước.
Thuở nhỏ, trong suốt năm năm tiểu học, tối nào bố cũng kiểm tra sách vở và ngồi học cùng tôi. Ngày ấy, tôi sợ bố lắm. Cứ sau khi chương trình Bông Hoa Nhỏ kết thúc lúc 19:15, chỉ cần nghe giọng bố: "Mang sách vở ra đây cho bố.", là trái tim non nớt của tôi đã bắt đầu run lên.
Trong ký ức của một đứa trẻ, bố tôi khi ấy là một người rất nghiêm khắc và uy nghi. Tôi không nhìn thấy tình yêu trong những buổi tối ấy. Tôi chỉ nhìn thấy những bài tập phải làm, những trang vở phải viết thật ngay ngắn, những điều chưa thuộc phải học lại.
Mãi đến nhiều chục năm sau, khi đồng hành cùng hai con trong hành trình Homeschool, tôi mới bắt đầu nhìn lại những buổi tối năm xưa bằng một đôi mắt khác.
Tôi mới thực sự xúc động khi nhận ra một điều giản dị mà lớn lao: Bố đã ở đó cùng tôi.
Bố tôi luôn bận rộn, nhưng gần như không có buổi tối nào ông không xem bài vở của tôi.
Ông không chỉ kiểm tra điểm số. Ông đã dành thời gian để bước vào thế giới học hỏi của một đứa trẻ. Và có lẽ, đó là món quà lớn nhất. Một món quà mà phải đi qua rất nhiều năm tháng tôi mới đủ lớn để nhận ra.
Giờ đây, khi tôi bước đi trên hành trình làm giáo dục, tôi mới thực sự thấm thía điều bố đã làm cho tôi.
Giáo dục không chỉ là truyền cho một đứa trẻ bao nhiêu kiến thức. Đôi khi, giáo dục đơn giản là: "Con đang học điều gì vậy? Để bố ngồi cùng con."
Giáo dục thực sự là khi một người lớn đủ kiên nhẫn để ở bên dù cho đứa trẻ còn vụng về, đủ hiện diện để nhìn thấy từng bước tiến rất nhỏ, đủ bền bỉ để lặp lại một điều tưởng như chẳng có gì đặc biệt, hết ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.
Một đứa trẻ lớn lên không chỉ bằng những gì cha mẹ nói. Nó lớn lên bằng những gì cha mẹ kiên trì hiện diện cùng nó.
Nhìn lại mình hôm nay, tôi nhận ra có những điều tưởng như là bản tính tự nhiên của mình, thực ra đã được vun bồi từ những buổi tối rất xa xưa. Sự nghiêm túc với việc học. Thái độ tôn trọng tri thức. Khả năng kỷ luật bản thân. Thói quen hoàn thành điều mình đã bắt đầu.
Ngày ấy, tôi đâu biết rằng mỗi buổi tối bố ngồi bên mình đang âm thầm đặt xuống những viên gạch đầu tiên cho con người tôi của nhiều thập kỷ sau.
Sáng nay nhìn chồng tôi ngồi bên Christian, tôi mới thật sự thấm một điều:
Đằng sau sự trưởng thành vững chãi của một con người, luôn có những bóng hình thầm lặng. Những người đã từng ngồi bên ta. Chờ ta làm xong một bài toán. Đọc cho ta một câu chuyện. Dạy ta cách đứng dậy sau một lần ngã. Nhắc ta về những việc cần làm ngay cả khi ta không muốn. Hoặc đơn giản hơn, chỉ là có mặt. Nhưng chính sự có mặt lặng thầm và vững chãi ấy lại là một biểu hiện sâu sắc nhất của tình yêu thương.
Có thể cha mẹ không hoàn hảo. Có thể cách họ yêu thương chúng ta đôi khi chưa phải cách chúng ta mong muốn. Có thể trong ký ức tuổi thơ của mỗi người vẫn còn những điều chưa được gọi tên, những điều từng làm mình đau, mình giận.
Nhưng khi lớn lên, nếu đủ bình tâm để nhìn lại, ta có thể bắt đầu phân biệt được: đâu là điều cần được chữa lành và đâu là điều cần được biết ơn.
Tôi không biết nếu ngày ấy bố không dành từng buổi tối để xem bài vở của tôi, con đường tôi đi có thể đã khác đến nhường nào. Và cũng có thể, chính những điều tôi từng sợ hãi ngày ấy đã âm thầm trở thành một phần sức mạnh của tôi hôm nay.
Điều đó khiến tôi nghĩ nhiều về hành trình làm cha mẹ.
Ta thường nóng lòng muốn nhìn thấy thành quả của việc giáo dục. Ta muốn con tự giác ngay, muốn con trưởng thành ngay, muốn những điều mình dạy hôm nay lập tức trở thành phẩm chất của con ngày mai.
Nhưng một cái cây không lớn lên trong một ngày. Con người cũng vậy.
Giáo dục sâu sắc nhất luôn là một công việc rất chậm. Nó đòi hỏi sự tưới tẩm, lặp lại, kiên nhẫn và có mặt. Nó đòi hỏi niềm tin vào một hạt mầm ngay cả khi chưa nhìn thấy bóng cây.
Và có lẽ, đến một ngày khi đứa trẻ khôn lớn, khi nó bước ra đời và tự mình đứng vững, cha mẹ mới nhận ra:
Hóa ra những buổi tối ngồi học cùng con tưởng như bình thường ấy chưa bao giờ là bình thường. Bởi từ lúc nào, chúng đã trở thành một phần con người con.
Sáng nay, tôi nhìn hai cha con và thấy trong đó có cả bố mình. Một người cha của rất nhiều năm trước, vẫn đang hiện diện trong cuộc đời tôi theo một cách khác.
Những gì được trao bằng tình yêu và sự hiện diện chân thành, đôi khi không kết thúc ở một thế hệ. Nó tiếp tục truyền đi. Từ cha mẹ sang con cái. Từ một cuộc đời sang một cuộc đời khác. Như một dòng chảy âm thầm.
Và có lẽ, đó mới là biểu hiện cao tột của tình yêu thương nơi cha mẹ: không phải bằng những gì họ để lại cho ta, mà bằng con người mà họ đã giúp ta trở thành.
Ruby Nguyen