Ruby Nguyen

Ruby Nguyen

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Ruby Nguyen, Tầng 10 Tòa nhà Miss Áo Dài, 21 Nguyễn Trung Ngạn, Phường Sài Gòn, Ho Chi Minh City.

Trở về dưỡng tâm – Kiến tạo cuộc đời & Sự nghiệp ý nghĩa
Founder Học viện Giáo dục Chậm RNI
Senior Practitioner Coach
Tác giả Mô hình Khai Vấn Tỉnh Thức (P.E.A.C.E Model)
Sách Sống Như Bông Pháo Hoa, Khai Vấn Trong Từng Hơi Thở

Photos from Ruby Nguyen's post 01/09/2026

6 NĂM VÀ NHỮNG LẦN TRỞ VỀ

Tháng 9 này, Học viện RNI tròn 6 tuổi.

Giữa những ngày rục rịch chuẩn bị, một bạn trong team gửi cho tôi xem folder ảnh cũ: "Những lần hội ngộ".

Ngồi lướt từng tấm hình, cảm xúc bỗng ùa về.

6 năm qua, Học viện đã có rất nhiều lần gặp gỡ.

Có những lớp học.

Có những buổi retreat.

Có những ngày hội ngộ, nơi cùng ngồi xuống, đi qua những khoảng lặng và nhìn lại chính mình.

Nhìn lại những khoảnh khắc ấy, có một điều thật đẹp:

Mỗi lần trở về, chúng ta lại gặp một phiên bản khác của chính mình.

Có khi là sau một bài học, mình biết cách quay về chăm sóc nội lực của mình từ gốc.

Có khi là sau một khoảng lặng, mình học được cách đặt xuống những áp lực đã gồng gánh bấy lâu.

Có khi chỉ đơn giản là ngồi lại bên nhau, lắng nghe và nhận ra mình không hề cô đơn.

6 năm, các hoạt động có thể đã khác đi.

Nhưng điều RNI luôn giữ lại là một không gian để mỗi người có thể trở về với chính mình.

Để sau những chuyển động của cuộc sống, lòng mình có thêm một chút An.

Có thêm một điểm tựa để Vững.

Và nhận ra mình đã có đủ nhiều điều để sống một đời Đủ Đầy.

Có lẽ, đó cũng là lý do những cuộc gặp gỡ luôn đáng được mong chờ.

Bởi đôi khi, điều chúng ta cần không phải là rong ruổi đi thêm một nơi nào đó.

Mà là trở về.

Chiều thu tháng 9 này, mời bạn về ngồi lại với RNI nhé.

Ngày hội ngộ | TRỞ VỀ: An. Vững. Đủ Đầy.

Thời gian: 14:00 – 17:00 | Thứ Bảy, 12.09.2026

Địa điểm: Trixie Cafe & Lounge, 165 Thái Hà, Hà Nội

Đăng ký tại phần bình luận.

31/08/2026

BẠN SẼ THỰC SỰ TỎA SÁNG KHI NÀO?
Nhiều người nghĩ, phải trở nên hoàn hảo thì mới có thể lấp lánh.

Nhưng đôi khi, khoảnh khắc một người tỏa sáng nhất...

Lại đơn giản là lúc họ chạm đến cảm giác "đủ đầy" từ bên trong.

Đủ đầy không có nghĩa là mọi thứ phải thật tròn trịa.

Đủ đầy là khi bạn mỉm cười đón nhận mọi mảnh ghép thuộc về mình.

Kể cả những phần chưa trọn vẹn nhất.

Giống như một nhành thạch thảo.

Cánh mỏng manh và chẳng ngạt ngào hương sắc.

Nhưng nó trọn vẹn với hình hài của một bông hoa dại.

Nó chưa từng gắng gượng để rực rỡ như một đóa hồng.

Nó đẹp, bởi nó đủ đầy với chính nó.

Bạn thương mến.

Khi bạn cho phép mình trở về và ôm ấp lấy sự nguyên bản...

Biến những khiếm khuyết thành dấu ấn của riêng mình.

Đó mới là sức mạnh thực sự.

Và điều tuyệt vời nhất của một nội tâm đủ đầy là gì?

Là bạn không còn nhu cầu phán xét thế giới xung quanh.

Khi bên trong thôi thiếu thốn, ta tự nhiên ngừng so sánh.

Ta chỉ còn thấy những điều tốt lành hiện diện ở người khác.

Một người thực sự đẹp, là người nhìn đâu cũng thấy vẻ đẹp.

Và khoảnh khắc bạn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt dung chứa ấy...

Đó chính là lúc, bạn đang tỏa sáng.

30/08/2026

SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI ĐỦ ĐẦY VÀ VỮNG CHÃI

Đứng trước những thay đổi

Có khi nào bạn cảm thấy chông chênh và bất an về phía trước?

Có khi nào bạn tự hỏi:

Làm sao để thực sự tạo ra những bước chuyển mình mong muốn?

Bạn thương mến.

Hãy tin vào trí tuệ tĩnh tại bên trong bạn.

Tin vào một sức mạnh lớn lao hơn...

Đang dẫn lối bạn về một cuộc đời đủ đầy và trọn vẹn.

Không cần vội vã.

Hãy cứ đi từng bước một.

Hành trình vạn dặm luôn bắt đầu từ một nhịp bước nhỏ bé nhưng kiên định.

Một bước nối tiếp một bước, rồi những đổi thay lớn lao sẽ thành hình.

Và nếu bạn đang trên một hành trình tự chữa lành...

Hãy nhớ rằng, những tổn thương thường không tan biến chỉ sau một đêm.

Cần thời gian để nỗi đau trồi lên bề mặt cho ta nhìn thấu.

Và cũng cần thêm thời gian...

Để ta nhận ra, chúng không nhất thiết phải tiếp tục đồng hành cùng ta trong hiện tại nữa.

Vậy nên, hãy thật nhẹ nhàng với chính mình.

Đừng mang nhịp độ của người khác làm thước đo cho chặng đường của bạn.

Bạn là một bản thể duy nhất.

Bạn có cách đối diện với cuộc đời của riêng mình.

Hãy tin tưởng vào phiên bản nguyên bản và vững chãi nhất nơi bạn...

Để tự do cất đi những gánh nặng, và an tâm sống.

29/08/2026

Thoáng chốc đã 6 tháng.
Kể từ ngày Homecoming Retreat: Về nhà | Làm mới khép lại.

Nửa năm trôi qua cùng nhịp sống thường nhật với biết bao trải nghiệm.

Dù bộn bề hay thong d**g.

Hi vọng rằng, sự bình an của những ngày "Về nhà"... Vẫn luôn là điểm tựa vững chãi để các học trò tiếp tục nuôi dưỡng bên trong mình.



Gửi các học viên thương quý,

Hi vọng các bạn còn nhớ khoảnh khắc cùng ngồi xuống, nán lại để tự viết một bức thư mang tên: "Hẹn ước với cuộc sống".

Gác lại những áp lực ngoài kia. Tạm cất đi những mong cầu hay gánh nặng phải hoàn hảo.

Đó chỉ thuần túy là lời tự vấn từ thẳm sâu bên trong:

Bạn chọn sống như thế nào?

Bạn chọn đối xử với cuộc đời mình ra sao?

Hôm nay, những cánh thư mang lời hẹn ước ấy đã được Học viện RNI gửi đi.

Có lẽ lúc này, thư đã về đến tay các bạn.

Khi mở phong thư và đọc lại những dòng chữ ngày đó, cảm giác của các bạn lúc này thế nào?

Nếu thuận tiện, hãy chia sẻ lại một lời hẹn ước bạn từng viết hoặc vài dòng cảm nhận sau nửa năm qua ở phần bình luận cùng cô nhé❤

Thương mến,
Ruby Nguyen

28/08/2026

MỘT TÁCH BÌNH YÊN - QUẢN TRỊ THỜI GIAN BẰNG TƯ DUY ĐỦ ĐẦY

28/08/2026

Bạn thương mến,

Sau một tuần dài mải miết với những lo toan, tối nay bạn đã sẵn sàng cho bản thân một khoảng lặng?

Chuỗi livestream "Một Tách Bình Yên" tuần này sẽ trở lại trong không gian ấm áp quen thuộc.

Đây sẽ là góc nhỏ thong thả để tôi và bạn cùng ngồi lại, lật mở và tháo gỡ những chông chênh, trăn trở vốn vẫn ẩn sâu trong lòng bấy lâu nay.

Một chút thời gian tĩnh lặng cuối tuần để lòng mình được nhẹ nhõm và tự tại hơn, bạn nhé.

Hãy chuẩn bị một thức uống yêu thích, hẹn gặp bạn tối nay.

Thời gian: 20:00 | Thứ Sáu | Trực tiếp trên Fanpage Ruby Nguyen.

Thương mến,
Ruby Nguyen

27/08/2026

Sau những ngày dài quay cuồng với công việc và trách nhiệm, đôi khi điều ta cần nhất không phải là đi đâu đó thật xa, mà là một khoảng dừng để lòng mình lắng xuống, tìm lại sự an yên vốn có.

Tháng 9 này, gác lại những hối hả ngoài kia, thương mến gửi đến bạn một lời hẹn:

TRỞ VỀ
An. Vững. Đủ Đầy.

Đây là một không gian lắng đọng dành riêng cho cộng đồng Học viện RNI.

Một chốn dừng chân để mỗi người chạm lại phần gốc rễ sâu thẳm bên trong – nơi hành trình chuyển hóa của chúng ta từng bắt đầu.

Sự kiện năm nay càng thêm ý nghĩa khi đánh dấu cột mốc sinh nhật 6 năm của RNI.

Đây là dịp để chúng ta ngồi lại, nhìn ngắm những gương mặt đã trưởng thành, đã đổi thay và trở nên vững vàng hơn qua từng năm tháng. Dù bạn đã đi xa đến đâu, vẫn luôn có một điểm tựa bình yên để yên tâm quay về.

Chúng ta hội ngộ để cùng vun bồi sự đủ đầy, trao cho nhau nguồn năng lượng an lành, và rồi bước ra ngoài kia với một nội lực an vững trước khi trở lại với nhịp sống thường nhật.

Gửi bạn thông tin chi tiết buổi gặp mặt:

- Thời gian: 14h00 - 17h00 | Thứ Bảy, 12/09/2026

- Địa điểm: Trixie – 165 Thái Hà, Đống Đa, Hà Nội

(Đăng ký tham gia ở ngay bên dưới phần bình luận bạn nhé!)

27/08/2026

TẢN MẠN VỀ TÌNH THƯƠNG CỦA CHA MẸ VÀ HÀNH TRÌNH HOMESCHOOL

Sáng nay, chồng tôi dạy Christian học toán, như bao ngày.

Hai cha con say sưa bên những con số. Anh kiên nhẫn ngồi cùng con, cùng giải từng phép toán.

Khung cảnh ấy bỗng khiến lòng tôi trào lên một cảm giác biết ơn sâu sắc và gợi nhớ trong tôi bao ký ức tuổi thơ. Ký ức về những buổi tối của rất nhiều năm trước.

Thuở nhỏ, trong suốt năm năm tiểu học, tối nào bố cũng kiểm tra sách vở và ngồi học cùng tôi. Ngày ấy, tôi sợ bố lắm. Cứ sau khi chương trình Bông Hoa Nhỏ kết thúc lúc 19:15, chỉ cần nghe giọng bố: "Mang sách vở ra đây cho bố.", là trái tim non nớt của tôi đã bắt đầu run lên.

Trong ký ức của một đứa trẻ, bố tôi khi ấy là một người rất nghiêm khắc và uy nghi. Tôi không nhìn thấy tình yêu trong những buổi tối ấy. Tôi chỉ nhìn thấy những bài tập phải làm, những trang vở phải viết thật ngay ngắn, những điều chưa thuộc phải học lại.

Mãi đến nhiều chục năm sau, khi đồng hành cùng hai con trong hành trình Homeschool, tôi mới bắt đầu nhìn lại những buổi tối năm xưa bằng một đôi mắt khác.

Tôi mới thực sự xúc động khi nhận ra một điều giản dị mà lớn lao: Bố đã ở đó cùng tôi.

Bố tôi luôn bận rộn, nhưng gần như không có buổi tối nào ông không xem bài vở của tôi.

Ông không chỉ kiểm tra điểm số. Ông đã dành thời gian để bước vào thế giới học hỏi của một đứa trẻ. Và có lẽ, đó là món quà lớn nhất. Một món quà mà phải đi qua rất nhiều năm tháng tôi mới đủ lớn để nhận ra.

Giờ đây, khi tôi bước đi trên hành trình làm giáo dục, tôi mới thực sự thấm thía điều bố đã làm cho tôi.

Giáo dục không chỉ là truyền cho một đứa trẻ bao nhiêu kiến thức. Đôi khi, giáo dục đơn giản là: "Con đang học điều gì vậy? Để bố ngồi cùng con."

Giáo dục thực sự là khi một người lớn đủ kiên nhẫn để ở bên dù cho đứa trẻ còn vụng về, đủ hiện diện để nhìn thấy từng bước tiến rất nhỏ, đủ bền bỉ để lặp lại một điều tưởng như chẳng có gì đặc biệt, hết ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.

Một đứa trẻ lớn lên không chỉ bằng những gì cha mẹ nói. Nó lớn lên bằng những gì cha mẹ kiên trì hiện diện cùng nó.

Nhìn lại mình hôm nay, tôi nhận ra có những điều tưởng như là bản tính tự nhiên của mình, thực ra đã được vun bồi từ những buổi tối rất xa xưa. Sự nghiêm túc với việc học. Thái độ tôn trọng tri thức. Khả năng kỷ luật bản thân. Thói quen hoàn thành điều mình đã bắt đầu.

Ngày ấy, tôi đâu biết rằng mỗi buổi tối bố ngồi bên mình đang âm thầm đặt xuống những viên gạch đầu tiên cho con người tôi của nhiều thập kỷ sau.

Sáng nay nhìn chồng tôi ngồi bên Christian, tôi mới thật sự thấm một điều:

Đằng sau sự trưởng thành vững chãi của một con người, luôn có những bóng hình thầm lặng. Những người đã từng ngồi bên ta. Chờ ta làm xong một bài toán. Đọc cho ta một câu chuyện. Dạy ta cách đứng dậy sau một lần ngã. Nhắc ta về những việc cần làm ngay cả khi ta không muốn. Hoặc đơn giản hơn, chỉ là có mặt. Nhưng chính sự có mặt lặng thầm và vững chãi ấy lại là một biểu hiện sâu sắc nhất của tình yêu thương.

Có thể cha mẹ không hoàn hảo. Có thể cách họ yêu thương chúng ta đôi khi chưa phải cách chúng ta mong muốn. Có thể trong ký ức tuổi thơ của mỗi người vẫn còn những điều chưa được gọi tên, những điều từng làm mình đau, mình giận.

Nhưng khi lớn lên, nếu đủ bình tâm để nhìn lại, ta có thể bắt đầu phân biệt được: đâu là điều cần được chữa lành và đâu là điều cần được biết ơn.

Tôi không biết nếu ngày ấy bố không dành từng buổi tối để xem bài vở của tôi, con đường tôi đi có thể đã khác đến nhường nào. Và cũng có thể, chính những điều tôi từng sợ hãi ngày ấy đã âm thầm trở thành một phần sức mạnh của tôi hôm nay.

Điều đó khiến tôi nghĩ nhiều về hành trình làm cha mẹ.

Ta thường nóng lòng muốn nhìn thấy thành quả của việc giáo dục. Ta muốn con tự giác ngay, muốn con trưởng thành ngay, muốn những điều mình dạy hôm nay lập tức trở thành phẩm chất của con ngày mai.

Nhưng một cái cây không lớn lên trong một ngày. Con người cũng vậy.

Giáo dục sâu sắc nhất luôn là một công việc rất chậm. Nó đòi hỏi sự tưới tẩm, lặp lại, kiên nhẫn và có mặt. Nó đòi hỏi niềm tin vào một hạt mầm ngay cả khi chưa nhìn thấy bóng cây.

Và có lẽ, đến một ngày khi đứa trẻ khôn lớn, khi nó bước ra đời và tự mình đứng vững, cha mẹ mới nhận ra:

Hóa ra những buổi tối ngồi học cùng con tưởng như bình thường ấy chưa bao giờ là bình thường. Bởi từ lúc nào, chúng đã trở thành một phần con người con.

Sáng nay, tôi nhìn hai cha con và thấy trong đó có cả bố mình. Một người cha của rất nhiều năm trước, vẫn đang hiện diện trong cuộc đời tôi theo một cách khác.

Những gì được trao bằng tình yêu và sự hiện diện chân thành, đôi khi không kết thúc ở một thế hệ. Nó tiếp tục truyền đi. Từ cha mẹ sang con cái. Từ một cuộc đời sang một cuộc đời khác. Như một dòng chảy âm thầm.

Và có lẽ, đó mới là biểu hiện cao tột của tình yêu thương nơi cha mẹ: không phải bằng những gì họ để lại cho ta, mà bằng con người mà họ đã giúp ta trở thành.

Ruby Nguyen

27/08/2026

"CẢM THÔNG" LÀ KHI TA LẮNG NGHE TỪ SỰ ĐỦ ĐẦY

Giữa cuộc sống ồn ào và vội vã, chúng ta rất dễ vô tình lướt qua nhau.

Lướt qua một tiếng thở dài.

Lướt qua những vết nứt ẩn sâu trong tâm hồn người đối diện.

Thực ra, để mở lòng lắng nghe nỗi đau của ai đó chưa bao giờ là dễ dàng.

Khi chúng ta kiệt sức, khi nội tâm bủa vây bởi cảm giác "thiếu" - thiếu thời gian, thiếu năng lượng, thiếu sự bình an - ta thường có xu hướng thu mình lại để phòng vệ.

Nhưng một sự lắng nghe sâu sắc và thấu cảm thật sự, luôn khởi nguồn từ một trạng thái đủ đầy.

Cảm thông không phải là cố tạo ra một lời khuyên sắc sảo hay một giải pháp thông minh.

Cảm thông là khi bên trong bạn đã đủ vững chãi, đủ trọn vẹn để buông xuống cái tôi, nhường trọn vẹn không gian cho người kia được hiện diện.

Khi tâm trí không còn bận rộn chứng tỏ điều gì, "đôi tai" của trái tim mới thực sự mở ra.

Ta nghe được sức nặng trên vai họ.

Nghe được những điều chưa nói.

Và chỉ cần sự tĩnh lặng trọn vẹn ấy thôi, cũng đủ thắp lên một ngọn đèn trong vùng tối tâm hồn họ.

Nhiều người e ngại việc lắng nghe nỗi buồn sẽ làm mình cạn kiệt.

Nhưng khi sự thấu cảm xuất phát từ một nội tâm đủ đầy, năng lượng ấy không hề mất đi, mà sẽ tưới tẩm và làm mát lành cả tâm hồn người nghe lẫn người nói.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Tầng 10 Tòa Nhà Miss Áo Dài, 21 Nguyễn Trung Ngạn, Phường Sài Gòn
Ho Chi Minh City