Aikido Thu Duc - Jintoku

Aikido Thu Duc - Jintoku

Share

Aikido Jintoku Thủ Đức (Thầy Lộc, Cô Thạch)
Không đối kháng – không hơn thua. AIKIDO DÀNH CHO NGƯỜI LỚN:
CHỦ NHẬT: 16giờ - 18giờ.

Chỉ có sự kết nối, kỷ luật và phát triển bản thân.

🥋 Lớp cho người mới & mọi lứa tuổi
📍 Thủ Đức – TP.HCM
📩 Inbox để đăng ký tập thử miễn phí Đến với Aikido, bạn học được một môn võ tinh hoa của Nhật Bản:
+ Khả năng tự vệ khi cận chiến.
+ Khả năng tự vệ khi gặp tình huống nguy hiểm trong cuộc sống như té xe, vấp ngã...mà không hề bị chấn thương.
+ Ngoài việc rèn luyện có cơ thể khỏe mạnh bạn học đ

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 31/08/2026

KHI KHÔNG CÒN NGHĨ VỀ CÁI TÊN SUGANO
Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 12.

Buổi tập cùng Jikou Sugano Shihan tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia bắt đầu với một sự tò mò rất tự nhiên.

Là con trai của Seiichi Sugano Shihan – người có những đóng góp lớn cho sự phát triển của Aikido tại Australia – Jikou Shihan mang theo một cái tên mà bất cứ ai biết đến lịch sử Aikido nơi đây đều dễ dàng nhận ra. Chúng tôi bước vào thảm tập với một thắc mắc nhỏ: liệu trong cách di chuyển hay hướng dẫn của ông, có thoáng nét gì gợi nhớ đến người cha huyền thoại?

Nhưng khi buổi tập thực sự bắt đầu, thắc mắc ban đầu ấy dần lùi lại phía sau.

Cách ông phân tích từng góc độ kỹ thuật, duy trì kiểm soát không gian cùng nhịp di chuyển thả lỏng đã kéo toàn bộ sự chú ý của chúng tôi vào những gì đang diễn ra trước mắt. Không còn là câu chuyện về một cái tên quen thuộc, cũng không còn là việc đối chiếu với những gì từng được biết.

Chúng tôi bắt đầu nhìn Jikou Shihan đơn giản là Jikou Shihan – một người thầy đang đứng trên thảm, với cách thể hiện rất riêng.

Có lẽ đó cũng là điều thú vị của việc học Aikido. Khi gặp một người có nền tảng đặc biệt, chúng ta rất dễ bước vào buổi tập với những hình dung có sẵn. Nhưng rồi chính trải nghiệm trên thảm mới cho chúng ta cơ hội nhìn nhận họ qua những gì họ thể hiện ở hiện tại. Với chúng tôi, điều còn lại sau buổi tập không phải là việc ông là con trai của ai, mà là trải nghiệm về một buổi tập chất lượng và sự trọn vẹn của ông trên thảm tập.

Điều này cũng khiến chúng tôi suy ngẫm nhiều hơn về cuộc sống bên ngoài võ đường.

Xuất thân hay thành tựu của thế hệ đi trước có thể là nền tảng quý giá, nhưng không thể nói thay cho con người hiện tại. Trải nghiệm cùng Jikou Shihan khiến chúng tôi nhận ra một điều giản dị: một cái tên có thể mở đầu cho sự chú ý, nhưng chỉ có trải nghiệm thực tế mới phản ánh đúng giá trị của một con người.

Sự tiếp nối không nhất thiết phải là sự lặp lại. Đôi khi, điều đẹp đẽ nhất của một truyền thống là từ cùng một nền tảng, mỗi người lại có thể tiếp tục bằng một cách rất riêng.

WHEN THE NAME SUGANO NO LONGER MATTERS

Training with Jikou Sugano Shihan at the 60th Anniversary of Aikikai Australia started with a very natural sense of curiosity.

As the son of the late Seiichi Sugano Shihan—a legendary figure who played a huge role in developing Aikido in Australia—Jikou Shihan carries a name recognized by anyone familiar with the history of Aikido here. We walked onto the mat with a small question in mind: would we catch a subtle glimpse of his iconic father in the way he moves or teaches?

However, as soon as the session really got underway, that question faded away.

The way he analyzed technical angles, controlled the space, and moved with a relaxed rhythm naturally pulled our full attention to what was happening right in front of us. It was no longer about a familiar name, nor was it about comparing him to what we had known before.

We simply began to see Jikou Shihan for who he is—a teacher standing on the mat with his own distinct approach.

Perhaps that is one of the most interesting parts of practicing Aikido. When meeting someone with a unique background, it is easy to step onto the mat with set expectations. But actual experience on the tatami gives us the chance to see people for who they are in the present moment. For us, what remained after the seminar was not whose son he was, but the memory of a solid, high-quality practice and his complete presence on the mat.

This also made us think more about life outside the dojo.

A family legacy or the achievements of previous generations can be a valuable foundation, but they cannot define who a person is today. Training with Jikou Shihan reminded us of a simple truth: a name may attract initial attention, but only real experience shows a person’s true worth.

Continuity does not have to mean repetition. Sometimes, the most beautiful thing about a tradition is that from the very same foundation, each person can move forward in their own unique way.

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 27/08/2026

UKE ĐÃ MẤT THĂNG BẰNG TỪ LÚC NÀO?
Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 11.

Trong buổi hướng dẫn của Matt Teale Shihan tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia, kỹ thuật Aihanmi Irimi Nage của ông để lại cho chúng tôi một quan sát rất đáng chú ý.

Xem ông thực hiện đòn thế trên thảm tập, chúng tôi tự hỏi: Người bạn tập (uke) thực sự bị mất thăng bằng từ khoảnh khắc nào?

Cái nhìn thông thường dễ khiến ta lầm tưởng cú ngã chỉ diễn ra khi kỹ thuật đi vào giai đoạn kết thúc. Nhưng quan sát kỹ hơn cách Matt Teale Shihan di chuyển, tôi mới nhận ra uke đã mất thăng bằng từ rất sớm — ngay từ nhịp chạm đầu tiên. Cú ngã cuối cùng chỉ là kết quả tất yếu của một tiến trình đã được định hướng ngay từ đầu.

Thay vì tập trung vào lực đánh hay điểm ngã ở phút cuối, Matt Teale Shihan hướng người tập đến sự chính xác ngay từ khoảnh khắc khởi đầu: vừa tiếp xúc, đối phương đã lệch trọng tâm. Khi gốc rễ đã di chuyển, phần còn lại của kỹ thuật diễn ra gọn gàng và tiết kiệm lực.

Quan sát trên thảm tập cũng phản ánh một nguyên lý thực tế trong đời sống. Trong giao tiếp hay thương thảo, kết quả thường được quyết định từ cách xử lý ngay ở phút ban đầu. Khi ta chủ động giải tỏa căng thẳng và duy trì sự cân bằng ngay từ điểm tiếp xúc đầu tiên, các vướng mắc phía sau sẽ được tháo gỡ tự nhiên hơn.

Nhìn lại kỹ thuật Irimi Nage của Matt Teale Shihan, giá trị lớn nhất không nằm ở đòn ném đẹp mắt, mà ở một thực tế rõ ràng: Trong Aikido cũng như trong thực tiễn, tính hiệu quả luôn đến từ sự chuẩn xác ngay từ khoảnh khắc bắt đầu.

WHEN DID UKE ACTUALLY LOSE THEIR BALANCE?

During Matt Teale Shihan’s seminar at the Aikikai Australia 60th Anniversary event, his ex*****on of Aihanmi Irimi Nage caught our attention with a key observation.

Watching him perform the technique on the mat, we couldn't help but ask ourselves: At what exact moment does the training partner (uke) actually lose their balance?

It is easy to assume the fall happens only at the very end of the technique. But looking more closely at how Matt Teale Shihan moves, I realized that uke loses their balance much earlier—right from the very first point of contact. The final throw is simply the natural result of a movement that was guided correctly from the start.

Instead of focusing on heavy force or a dramatic finish, Matt Teale Shihan encourages practitioners to aim for precision right from the beginning: the moment you make contact, your partner is already off-balance. Once their center is disrupted, the rest of the technique flows cleanly and effortlessly.

This observation on the mat reflects a practical principle in real life. In daily communication or negotiations, outcomes are often decided by how we handle the initial moments. When we address tension early and stay grounded from the first point of contact, any issues that follow become much easier to resolve.

Looking back at Matt Teale Shihan’s Irimi Nage, the greatest lesson isn't the impressive throw itself, but a simple truth: In Aikido, as in life, real effectiveness comes from getting things right from the very first moment.

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 24/08/2026

KHÓ NHẤT LÀ GHI CHÉP
Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 10

Càng quan sát David Scott Shihan hướng dẫn tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia, chúng tôi càng nhận ra một điều khá thú vị: bài học của ông gần như… không thể ghi chép trọn vẹn trên giấy.

Không phải vì kỹ thuật quá phức tạp, mà vì ông hiếm khi lặp lại một đòn thế theo một khuôn mẫu cố định. Cùng một kỹ thuật, nhưng chỉ cần người bạn tập (uke) nhích chân sớm hơn nửa bước, siết cổ tay chặt hơn một chút, hay thay đổi góc đánh, cách xử lý của Shihan lập tức biến chuyển theo. Nguyên lý vận hành vẫn vậy, nhưng hình thái đòn thế lại uyển chuyển điều chỉnh theo đúng áp lực thực tế mà uke tạo ra.

Lần đầu tiên có duyên trực tiếp học cùng David Scott Shihan, chúng tôi mới cảm nhận rõ điều ông muốn trao truyền không phải là một bài mẫu để học thuộc lòng. Thứ ông hướng người tập đến là nguyên lý phía sau chuyển động — bởi khi hiểu được nguyên lý, chúng ta sẽ biết cách điều chỉnh trước những thay đổi của đối phương thay vì cố gắng lặp lại từng động tác.

Đó cũng là lý do vì sao buổi tập hôm ấy khiến chúng tôi ít dùng đến sổ tay hơn thường lệ. Trên thảm tập, những chi tiết quan trọng không chỉ nằm ở câu chữ, mà còn ở cảm nhận về hướng lực, nhịp thở và cách cơ thể phản ứng ngay trong khoảnh khắc tương tác.

Điều đó khiến chúng tôi tự hỏi: trong quá trình tập luyện, mình đang cố nhớ từng động tác, hay đang thực sự hiểu nguyên lý để có thể vận dụng khi tình huống thay đổi?

Có lẽ trong công việc và đời sống cũng vậy. Khi tình huống thay đổi, điều quan trọng không phải là cố tìm lại một “bài mẫu” đã học, mà là hiểu nguyên tắc để biết cách điều chỉnh cho phù hợp.

Rời buổi hướng dẫn của David Scott Shihan, điều còn đọng lại trong chúng tôi khá đơn giản: Một kỹ thuật có thể được ghi lại trên giấy, nhưng chỉ khi hiểu được nguyên lý phía sau, chúng ta mới có thể thực sự vận dụng nó khi tình huống thay đổi.

THE HARDEST PART IS TAKING NOTES

The more we watched David Scott Shihan teach at the 60th Anniversary event of Aikikai Australia, the more we noticed something interesting: his lessons were almost impossible to fully capture on paper.

Not because the techniques were too complicated, but because he rarely repeated a technique in exactly the same way. The same technique could look different when the uke stepped forward half a step earlier, held the wrist a little tighter, or changed the angle of the attack. His way of responding changed immediately. The principle remained the same, but the movement adapted naturally to the pressure created by the uke.

It was our first opportunity to train directly with David Scott Shihan, and we began to understand that what he wanted to share was not a set technique to memorize. He guided us toward the principle behind the movement — because once we understand the principle, we can adjust to changes from our partner instead of simply trying to repeat each movement.

That was also why we found ourselves taking fewer notes than usual during the class. On the mat, the important details were not only in words, but also in feeling the direction of the force, the rhythm of the breath, and how the body responded in the moment of interaction.

It made us ask ourselves: when we train, are we simply trying to remember each movement, or are we really understanding the principle so that we can use it when the situation changes?

Perhaps the same is true in work and everyday life. When situations change, what matters is not trying to find the exact “model” we have learned, but understanding the basic principle and knowing how to adjust.

After the class with David Scott Shihan, one simple thought stayed with us: A technique can be written down on paper, but only by understanding the principle behind it can we truly use it when the situation changes.

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 21/08/2026

MỘT ĐỘNG TÁC TENKAN – MỘT GÓC NHÌN KHÁC VỀ JO & KEN
Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 9

Tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia, lớp học Jo & Ken của Roger Savage Shihan mang đến một trải nghiệm thú vị. Từng có duyên học Jo và Ken cùng ông trước đó, nhưng mỗi lần được gặp lại vẫn mang đến cho chúng tôi một sự háo hức nhất định.

Thay vì bắt đầu bằng những bài tập Jo & Ken có nhiều chi tiết, Roger Shihan chọn bắt đầu bằng một chuyển động nền tảng: Tenkan trong Gyaku Hanmi. Đó là bước xoay đổi hướng mà bất kỳ ai tập Aikido cũng từng thực hiện rất nhiều lần.

Điều đáng chú ý là một chuyển động vốn quen thuộc giờ đây được thực hiện cùng Jo & Ken.
Chính Jo & Ken đã phần nào giúp chúng tôi nhận ra từng chi tiết trong chuyển động.

Sự thật là bản chất của Tenkan không hề thay đổi. Nhưng Jo & Ken trên tay lại trở thành một tấm gương phản chiếu khá rõ: chỉ một sai lệch rất nhỏ trong bước chân, khoảng cách đã thay đổi; hông xoay thiếu một nhịp, mũi kiếm lập tức lệch hướng; và khi trung tâm thiếu sự ổn định, Jo & Ken trở nên nặng nề, tách rời khỏi cơ thể.

Qua cách hướng dẫn ấy, chúng tôi thấy rằng Jo & Ken không phải những bài tập tách rời khỏi Aikido tay không. Ngược lại, chúng làm rõ hơn sự kết nối giữa hông, bước chân và trục cơ thể — những điều đôi khi chúng ta dễ bị bỏ qua khi tập tay không.

Cách tiếp cận ấy cũng gợi mở một góc nhìn thực tế hơn trong luyện tập. Những điều mới mẻ không nhất thiết làm nền tảng trở nên phức tạp hơn; đôi khi, chúng chỉ giúp ta nhìn rõ nền tảng của mình đang vững ở đâu và còn thiếu ở đâu.

Giá trị lớn nhất của buổi hướng dẫn vì thế không nằm ở số lượng bài Jo & Ken được truyền dạy. Mà ở chỗ một động tác Tenkan quen thuộc đã mở ra một cách nhìn thực tế hơn về Jo & Ken — và cũng là một cách nhìn để chúng tôi tự nhìn lại việc tập luyện Aikido của chính mình.

ONE TENKAN MOVEMENT – A DIFFERENT PERSPECTIVE ON JO & KEN

At the 60th Anniversary event of Aikikai Australia, Roger Savage Shihan’s Jo & Ken class gave us an interesting experience. We had had the chance to study Jo and Ken with him before, but meeting him again still brought a certain sense of excitement.

Instead of starting with Jo & Ken exercises with many details, Roger Shihan chose to begin with a basic movement: Tenkan in Gyaku Hanmi. It is a turning movement that anyone who practices Aikido has done many times.

What was interesting was that a familiar movement was now practiced together with Jo & Ken.
Jo & Ken helped us notice the details of the movement more clearly.

The basic nature of Tenkan does not change. But with Jo & Ken in our hands, they became a clear mirror: even a small mistake in the footwork changed the distance; if the hips turned slightly out of timing, the direction of the sword immediately changed; and when the center was not stable, the Jo & Ken felt heavy and disconnected from the body.

Through this way of teaching, we came to see that Jo & Ken are not separate from empty-hand Aikido. Instead, they make the connection between the hips, footwork, and body axis much clearer — things that we may sometimes overlook when practicing empty-handed.

This approach also gives us a more practical perspective on training. New challenges do not always make the basics more complicated. Sometimes, they simply help us see where our foundation is strong and where we still need to improve.

The greatest value of the class, therefore, was not the number of Jo & Ken exercises we learned. It was that one familiar Tenkan movement gave us a more practical way of looking at Jo & Ken — and also a way to look back at our own Aikido practice.

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 18/08/2026

HỌC AIKIDO ĐỂ BIẾT, HAY ĐỂ HIỂU?
Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 8.

“Học Aikido để biết, hay để hiểu?” — đó là câu hỏi lặng lẽ xuất hiện trong chúng tôi sau buổi hướng dẫn của Hanan Janiv Shihan tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia. Đây cũng là lần đầu tiên chúng tôi có duyên được tham dự một lớp học của ông.

Là một trong ba học trò được Seiichi Sugano Shihan trao gửi trọng trách tiếp nối dòng chảy Aikido tại Úc, Hanan Janiv Shihan mang đến một phong cách rất riêng. Ông không giải thích dài dòng về kỹ thuật. Mỗi khi người tập gặp vướng mắc, ông hiếm khi đưa ra đáp án ngay. Ông nhẹ nhàng ra hiệu cho họ làm lại, chỉnh một chút vị trí đứng của người bạn tập, rồi từ tốn hỏi: “Bạn cảm thấy điều gì khác?”

Một câu hỏi đơn giản nhưng mở ra khoảng lặng để người tập tự dừng lại và cảm nhận. Nó khiến chúng tôi trăn trở: Bấy lâu nay mình đang học Aikido để biết, hay để thực sự hiểu?

Có những điều nếu chỉ giải thích bằng lời, chúng ta chỉ dừng ở mức "biết". Chỉ khi chính cơ thể nếm trải, sự "hiểu" mới dần hình thành. Tuy nhiên, tự cảm nhận không có nghĩa là người học phải tự mò mẫm tất cả. Với người mới tập, khi chưa có kinh nghiệm nhận ra lỗi sai, một câu hỏi gợi mở đôi khi chưa đủ. Họ cần những chỉ dẫn rõ ràng, cụ thể để tránh tạo thành thói quen sai lệch. Vì vậy, cái khéo của người thầy là biết khi nào cần chỉ dẫn trực tiếp, khi nào cần uốn nắn, và khi nào nên lùi lại tạo khoảng trống cho trò tự nghiệm.

Điều này cũng làm chúng tôi nghĩ đến một nghịch lý: kinh nghiệm là sức mạnh, nhưng cũng có thể trở thành giới hạn.

Khi mới tập, chúng ta chưa biết nên quan sát rất kỹ. Tập lâu hơn, thuộc đòn hơn, chúng ta dễ nghĩ mình đã hiểu và lặp lại kỹ thuật theo thói quen cũ. Ngược lại, nếu quá mải mê phân tích từng cảm giác nhỏ nhặt, tâm trí lại dễ bị mắc kẹt, làm chậm đi phản xạ tự nhiên trên thảm. Bởi vậy, người tập lâu năm cũng cần học lại cách trở thành một người mới: giữ sự cởi mở để nhìn lại điều quen thuộc, đồng thời thả lỏng để cơ thể tự do chuyển động.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi mới nhận ra "biết" và "hiểu" trong Aikido vốn là hai bờ sông rất xa nhau. Những ngày đầu, tôi chỉ dừng ở việc "biết" — thuộc tên đòn, bắt chước đúng hình thức bên ngoài. Chỉ đến khi va chạm đủ nhiều với thực tế, sự "hiểu" mới chậm rãi tìm đến. Nó không nằm ở lời nói hay trí nhớ, mà ẩn sau từng chuyển động: từ cách đặt trọng tâm, giữ khoảng cách, cho đến cái chạm tay đầy kết nối với bạn tập.

Nhưng giữa “Trí óc hiểu” và “Cơ thể làm được” vẫn là một khoảng cách rất lớn. Bạn có thể hiểu nguyên lý về sự cân bằng, nhưng khi đối mặt với áp lực đòn đánh, cơ thể vẫn co cứng. Vì vậy, học Aikido là hành trình đi từ Biết đến Hiểu, và từ Hiểu đến Trải nghiệm — để điều hiểu bằng trí óc trở thành phản xạ tự nhiên của cơ thể.

Rời thảm tập hôm ấy, điều còn đọng lại trong chúng tôi là một lời nhắc nhở: Học Aikido không chỉ để tích lũy thêm kỹ thuật, mà để hiểu sâu hơn điều mình đang làm. Càng đi lâu trên con đường này, điều đáng quý không phải là mình đã biết bao nhiêu, mà là giữ được tâm thế cởi mở: biết lắng nghe, biết quan sát, biết khi nào cần tìm kiếm lời chỉ dẫn, và biết khi nào nên chậm lại để cơ thể tự trôi theo khoảnh khắc.

Bởi cuối cùng, người thầy có thể chỉ hướng đi hay sửa một động tác, nhưng có những điều không thể truyền bằng lời. Chỉ khi tự mình bước đi và sống với nó qua thời gian, chúng ta mới thực sự hiểu. Và đến một lúc nào đó, ta sẽ nhận ra: điều mình từng nghĩ là “đã hiểu”, thật ra chỉ mới là điểm bắt đầu của một lần hiểu khác.

LEARNING AIKIDO: TO KNOW, OR TO UNDERSTAND?

“Do we learn Aikido to know, or to understand?” — this quiet question came to us after a seminar with Hanan Janiv Shihan at the Aikikai Australia 60th Anniversary event. It was also our first time learning directly from him.

As one of the three students entrusted by Seiichi Sugano Shihan to carry forward Aikido in Australia, Hanan Janiv Shihan brought a very unique style to the class. He didn't give long technical explanations. Whenever someone struggled, he rarely handed them the answer right away. Instead, he gently asked them to try again, adjusted their partner's position a little, and calmly asked: “What do you feel different now?”

It was a simple question, but it created a moment of pause for the practitioner to stop and listen to their own body. It made us reflect deeply: are we learning Aikido just to know, or to truly understand?

When something is only explained in words, we stay at the level of "knowing." Only when experienced firsthand does that knowledge turn into real understanding in the body. However, self-learning doesn't mean students have to figure out everything alone. Beginners lack the experience to spot their own mistakes, so a simple question isn't always enough. They need clear instructions to avoid forming bad habits. A good teacher knows when to instruct directly, when to correct, and when to step back and let the student feel for themselves.

This brought us to an interesting paradox: experience is a strength, but it can also become a limitation.

When we are new, we observe with great care because we know nothing. As we train longer and know more, it’s easy to think we already understand and fall into autopilot. On the other hand, overanalyzing every minor detail can trap the mind and slow down our natural reactions on the mat. That is why experienced practitioners also need to learn like a beginner again—remaining open to familiar ideas while keeping the body relaxed.

Looking back at my journey, I realize that "knowing" and "understanding" in Aikido are two very different shores. In the early days, I stopped at "knowing"—memorizing technique names and copying the outer form. Only through enough real practice did "understanding" slowly arrive. It doesn't live in words or memory; it hides beneath every movement—from finding your center and keeping proper distance, to connecting with your partner.

Yet, there is still a big gap between “My mind understands” and “My body can do it.” You can understand balance conceptually, but under real pressure, your body might still freeze. That is why practicing Aikido is a journey from knowing to understanding, and from understanding to living experience—until what we grasp mentally becomes a natural physical instinct.

Leaving the mat that day, what remained was a gentle reminder: we learn Aikido not just to collect techniques, but to understand ourselves more deeply. The further we go on this path, the most precious thing isn't how much we know, but keeping an open mind: knowing when to listen for guidance, when to slow down and feel, and when to let the body move naturally with the moment.

In the end, a teacher can point the way or fix a stance, but some things cannot be passed on through words alone. Only by walking the path ourselves do we truly understand. And one day, we will realize that what we once thought we "understood" was merely the starting point of a whole new level of understanding.

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 15/08/2026

MỖI CHI TIẾT ĐỀU CÓ LÝ DO
Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 7.
Trong sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia, chúng tôi có dịp tham dự buổi hướng dẫn của Robert Botterill Shihan. Ông là một trong ba người học trò được Seiichi Sugano Shihan tin tưởng trao gửi trọng trách tiếp tục gìn giữ và phát triển Aikido tại Australia, cùng với Tony Smibert Shihan và Hanan Janiv Shihan.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi trực tiếp tập cùng Robert Botterill Shihan. Trước giờ lên thảm, ai cũng tò mò xem một vị Shihan đã đồng hành nhiều thập kỷ cùng Sugano Shihan sẽ truyền dạy như thế nào.
Điều nhận thấy rõ nhất trong suốt buổi tập là sự tỉ mỉ. Shihan không đi nhanh qua nhiều kỹ thuật, mà dành nhiều thời gian dừng lại ở những chi tiết rất cơ bản: vị trí đặt chân, khoảng cách (ma-ai), góc xoay hông hay cách đặt bàn tay.
Những điểm điều chỉnh này nhìn bên ngoài gần như không khác biệt mấy. Nhưng khi thực hiện lại, cảm giác kết nối với đối phương và hiệu quả của đòn đánh thay đổi thấy rõ: đòn đi mượt hơn và ít tốn lực hơn hẳn.
Tập luyện lâu năm, đôi khi chúng ta hay rơi vào cái bẫy muốn học thêm đòn mới, kỹ thuật lạ. Quan sát cách Shihan hướng dẫn mới thấy việc quay lại sửa đúng một chi tiết nhỏ thực ra lại giải quyết được rất nhiều vướng mắc. Ông không giải thích dài dòng, chỉ trực tiếp chỉnh lại góc xoay hay bước chân rồi để người tập tự lặp lại và cảm nhận sự khác biệt.
Trải nghiệm này làm tôi nhớ đến công việc và cuộc sống hằng ngày. Nhiều khi chúng ta hay tập trung vào những mục tiêu lớn hay dự án mới, mà vô tình bỏ qua những chi tiết nhỏ trong quy trình quen thuộc. Một khâu kiểm tra cẩn thận hơn một chút, một lời phản hồi rõ ràng hơn hay một thói quen làm việc tròn trịa hơn... tuy không tạo ra kết quả đột phá ngay lập tức, nhưng giúp mọi thứ vận hành trơn tru và ít phát sinh lỗi hơn.
Ngược lại, trong Aikido cũng như trong công việc, chỉ cần một bước chân lệch hay một chi tiết nhỏ bị coi nhẹ, về sau rất dễ dẫn đến những sai lệch lớn hơn mà ban đầu không lường tới.
Buổi tập khép lại không bằng một kỹ thuật phức tạp hay mới lạ, mà bằng một nhắc nhở rất thực tế: Muốn làm tốt những điều lớn, trước hết phải làm chuẩn từ những chi tiết nhỏ.
Một trải nghiệm đơn giản trên thảm tập, nhưng đáng để ghi nhớ và mang theo mỗi ngày.

EVERY DETAIL MATTERS
During the 60th-anniversary celebration of Aikikai Australia, we had the opportunity to attend a seminar led by Robert Botterill Shihan. Along with Tony Smibert Shihan and Hanan Janiv Shihan, he is one of the three trusted students entrusted by Seiichi Sugano Shihan with the responsibility of preserving and developing Aikido in Australia.

This was our first time stepping onto the mat with Robert Botterill Shihan. Before class started, everyone was curious to see how a Shihan who had trained alongside Sugano Shihan for decades would teach.

What stood out most throughout the session was his meticulousness. Instead of rushing through numerous techniques, Shihan spent plenty of time focusing on the most fundamental details: foot placement, distance (ma-ai), hip rotation, and hand positioning.

From the outside, these small adjustments seemed almost invisible. Yet when we put them into practice, the connection with our partner and the effectiveness of the technique changed dramatically—everything felt much smoother and required far less effort.

After training for many years, it is easy to fall into the trap of constantly chasing new or fancy techniques. Watching Shihan teach made me realize that stepping back to fix one tiny detail can actually resolve a great deal of frustration. He avoided lengthy explanations; instead, he simply adjusted a angle or a step, allowing us to repeat the movement and feel the difference for ourselves.

This experience brought to mind our daily work and lives. We often get caught up in big goals or new projects, accidentally overlooking the small details in our routine processes. A slightly more thorough double-check, clearer feedback, or a more disciplined work habit might not yield immediate, groundbreaking results, but it keeps everything running smoothly and minimizes mistakes down the road.

On the flip side, whether in Aikido or in business, a single misstep or neglected detail can easily lead to much bigger issues later on that we never saw coming.

The session did not end with a complex or novel technique, but rather with a very practical reminder: To master great things, you must first get the small details right.

It was a simple lesson on the mat, but one well worth remembering and carrying into everyday life.



Ảnh minh họa: Robert Botterill Shihan trong một buổi tập khác / Photo: Robert Botterill Shihan during another training session.

11/08/2026

Philip Lee Shinhan- 7 Dan Aikikai

Photos from Aikido Thu Duc - Jintoku's post 11/08/2026

CHỈ MỘT KHOẢNH KHẮC ĐÚNG TIMING

Những cảm nhận sau những ngày tập luyện tại sự kiện kỷ niệm 60 năm Aikikai Australia - Phần 6.

Tony Smibert Shihan là một gương mặt quen thuộc của Aiki Kai Australia, và cũng là một trong ba người học trò được Seiichi Sugano Shihan gửi gắm niềm tin để tiếp tục gìn giữ dòng chảy Aikido tại đây. Từng có duyên học với ông trước đó, lần gặp lại này vẫn mang đến cho chúng tôi cảm giác thân thuộc và đầy mong chờ.

Điều làm chúng tôi nhớ nhất ở ông là sự điềm tĩnh. Ông không chọn những kỹ thuật phức tạp, mà lặng lẽ đưa mọi người trở về với những bài tập cơ bản, kiên nhẫn cùng học viên điều chỉnh từng chuyển động nhỏ.

Trong buổi tập, có một khoảnh khắc rất khẽ nhưng lại khiến chúng tôi chú ý.

Khi người bạn tập (uke) vừa bắt đầu đưa đòn tsuki ra, gần như cùng một nhịp ấy, ông đưa một đòn atemi nhẹ hướng về phía mặt đối phương. Động tác diễn ra rất tự nhiên, không vội vã hay gồng sức, mà vừa đúng lúc. Cú atemi đó chưa cần chạm trúng đã đủ làm ngắt đi nhịp tấn công của uke, khiến tư duy đối phương khựng lại một nhịp và rơi vào trạng thái mất thăng bằng về tâm lý trước khi cơ thể kịp phản ứng.

Lúc ấy, chúng tôi mới nhận ra điều quan trọng của đòn thế không nằm ở sự va chạm, mà ở timing – sự hiện diện đúng thời điểm.

Trong Aikido, kỹ thuật không chỉ là thế tay hay hình thức bên ngoài. Điều làm nên sự khác biệt là khả năng bắt trọn nhịp chuyển động của người đối diện để đưa ra phản xạ vừa đủ. Chỉ cần chênh lệch một chút về thời gian, cảm nhận về đòn thế đã hoàn toàn khác đi.

Cách dạy của Tony Smibert Shihan luôn mang theo tinh thần của Sugano Shihan: giản dị, sâu lắng và hướng người tập về lại với những giá trị ban đầu. Mọi chuyển động đều cần thời gian lắng đọng và mài giũa, để đến khi đúng nhịp, kỹ thuật sẽ tự xuất hiện một cách rất tự nhiên.

Bài học về timing ấy không dừng lại trên thảm tập.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng thường vội vã đưa ra lời nói hay hành động khi chưa đúng lúc — quá sớm thì dễ thành áp đặt, quá muộn thì cơ hội đã trôi qua. Sự lắng nghe và thấu hiểu cũng cần một nhịp điệu chuẩn xác: biết bước vào đúng khoảnh khắc người khác cần, và biết lùi lại đúng lúc để giữ sự hòa hợp.

Sau buổi tập hôm ấy, điều còn đọng lại trong chúng tôi không phải là một kỹ thuật mới, mà là một bài học rất đơn giản: Trong Aikido, đôi khi điều tạo nên sự khác biệt không phải là bạn làm gì, mà là bạn thực hiện điều đó vào đúng timing.

JUST A MATTER OF RIGHT TIMING

Tony Smibert Shihan is a familiar face at Aiki Kai Australia and one of the three students entrusted by Seiichi Sugano Shihan to carry on the flow of Aikido here. Having had the privilege of learning from him before, meeting him again still gave us a sense of warmth and quiet excitement.

What stayed with us most about him was his sense of calm. He didn't focus on complex techniques. Instead, he quietly brought everyone back to the basics, patiently guiding students through every small movement.

During the session, there was a subtle moment that really caught our attention.

Just as the partner (uke) began to throw a tsuki strike, almost in the same breath, he made a light atemi toward his opponent's face. The movement felt completely natural, neither rushed nor forced—just right on time. That atemi didn't even need to land to disrupt uke's momentum, momentarily freezing their thought process and throwing them off balance mentally before their body could even react.

At that moment, we realized that the true core of a technique isn't about physical impact, but timing—being present at just the right instant.

In Aikido, techniques are more than just hand positions or outward forms. What sets them apart is the ability to catch your partner's rhythm and respond with just the right amount of movement. Even a split-second difference completely changes how a technique feels.

Tony Smibert Shihan's teaching always reflects the spirit of Sugano Shihan: simple, deep, and grounded in core values. Every movement needs time to settle and be refined, so that when the rhythm is right, the technique naturally flows out on its own.

That lesson about timing doesn't stop on the mat.

In daily life, we often rush to speak or act at the wrong time—too early can feel pushy, while too late means missing the moment altogether. Listening and understanding also take precise timing: knowing when to step in when someone needs you, and knowing when to step back to maintain harmony.

After practice that day, what stayed with us wasn't a fancy new technique, but a simple truth: In Aikido, sometimes what makes all the difference isn't what you do, but whether you do it at the right timing.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


26 Chương Dương, Phường Thủ Đức Và 27 Đường 21, Phường Phước Long
Ho Chi Minh City
084

Opening Hours

Monday 17:00 - 21:00
Tuesday 17:00 - 21:00
Wednesday 17:00 - 21:00
Thursday 17:00 - 18:30
Friday 17:00 - 21:00
Saturday 15:30 - 21:00
Sunday 15:00 - 18:00