247VN Hospitality

247VN Hospitality

Share

Consultant - Recruitment - Set up - Training - Management - Evaluation - Hotel Booking

Hệ Thống Quản Lý Nhà Hàng - Khách Sạn. Đào Tạo - Cung Cấp Nhân Sự Ngành Dich Vụ.

01/08/2026

TRUNG QUỐC GIẢI BÀI TOÁN HÀNG RONG ĐÔ THỊ NHỜ 'VIÊN NANG ẨM THỰC'

Quản lý hàng rong, cấm đoán hay thiết kế lại cuộc chơi? Có lẽ Trung Quốc vừa đưa ra một trong những lời giải đáng suy ngẫm nhất.

Trong nhiều năm, các đô thị lớn ở châu Á luôn mắc kẹt trong một nghịch lý, hàng rong tạo sinh kế cho hàng triệu người nhưng cũng kéo theo bài toán về trật tự, vệ sinh và mỹ quan đô thị. Phần lớn thành phố chỉ có hai lựa chọn: hoặc mạnh tay dẹp bỏ, hoặc chấp nhận tình trạng buôn bán tự phát. Thành phố Hàng Châu (tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc) lại chọn con đường thứ ba, chính quy hóa bằng tư duy thiết kế.

Tại quận Tân Giang, chính quyền thành phố đã triển khai mô hình "xe đẩy đồ ăn dạng viên nang", những cabin di động được thiết kế hiện đại, tích hợp sẵn máy hút khói, điều hòa, kính trong suốt và hệ thống quản lý đồng bộ. Thay vì đuổi người bán hàng rong khỏi vỉa hè, họ đưa những người này vào một hệ sinh thái kinh doanh hợp pháp, có tiêu chuẩn, có kiểm soát và có cơ hội phát triển bền vững.

Điều đáng chú ý là mô hình này không dựa trên trợ cấp, mà dựa trên cơ chế thị trường. Muốn tham gia, tiểu thương phải có giấy khám sức khỏe, tham gia bốc thăm công khai để đảm bảo công bằng và đóng khoảng 1.200 NDT (khoảng 4,6 triệu VND) mỗi tháng cho chi phí quản lý, vệ sinh môi trường. Đổi lại, họ có một địa điểm kinh doanh ổn định, sạch sẽ và không còn nơm nớp lo bị xử lý hay mất kế sinh nhai.

Đây là điểm khác biệt lớn trong tư duy quản trị. Chính quyền không còn xem hàng rong là đối tượng cần loại bỏ, mà xem họ là một bộ phận của nền kinh tế đô thị cần được tổ chức tốt hơn.

Hiệu quả bước đầu khá rõ ràng. Người bán có môi trường làm việc an toàn hơn, khách hàng yên tâm hơn về vệ sinh thực phẩm, còn thành phố giảm được tình trạng lấn chiếm lòng đường, khói dầu và rác thải. Một cặp vợ chồng bán bánh bao cho biết doanh thu mỗi ngày ổn định ở mức gần 1.000 NDT (khoảng 3,8 triệu VND), trong khi khoản phí thuê chỉ chiếm tỷ trọng rất nhỏ so với doanh thu. Đây là mô hình mà cả người bán, người mua lẫn chính quyền đều có lợi.

Ở góc độ kinh tế, điều Hàng Châu làm không đơn thuần là đầu tư vài chục chiếc xe bán hàng. Họ đang biến khu vực kinh tế phi chính thức thành một phần của nền kinh tế chính thức, mở rộng khả năng quản lý, nâng cao tiêu chuẩn vệ sinh, hạn chế bảo kê và tạo nguồn thu để tái đầu tư cho hạ tầng công cộng.

Điều thú vị hơn là giá trị của dự án không nằm ở công nghệ. Máy hút khói, điều hòa hay cabin đẹp mắt đều không phải phát minh mới. Điều tạo nên khác biệt là cách kết hợp thiết kế sản phẩm với quản trị đô thị để giải quyết một vấn đề xã hội tồn tại nhiều năm.

Có lẽ đây cũng là bài học lớn nhất. Một thành phố hiện đại không chỉ được đánh giá bằng những tòa nhà chọc trời hay hệ thống giao thông thông minh. Đôi khi, đẳng cấp của quản trị còn được thể hiện ở cách chính quyền đối xử với những người lao động nhỏ bé nhất. Khi công nghệ và thiết kế được sử dụng để bảo vệ sinh kế thay vì triệt tiêu nó, kinh tế vỉa hè không còn là vấn đề cần dẹp bỏ, mà có thể trở thành một phần của bản sắc đô thị và động lực cho tăng trưởng bao trùm.
Tác giả: Chân Diệu


24/07/2026

Những người đầu tiên trực tổng đài điện thoại... lại là các cậu thiếu niên. Và họ làm việc tệ đến mức cả một ngành công nghiệp phải thay đổi.

Khi Alexander Graham Bell giới thiệu chiếc điện thoại vào năm 1876, con người đã có thể nói chuyện với nhau từ khoảng cách rất xa. Nhưng lúc ấy chưa hề tồn tại bàn phím bấm số hay gọi trực tiếp như ngày nay.

Muốn gọi cho ai, trước tiên bạn phải nhấc ống nghe và chờ một người ngồi ở tổng đài trả lời. Người đó sẽ dùng tay cắm từng sợi dây vào bảng chuyển mạch để nối cuộc gọi của bạn với người cần liên lạc.

Đó là công việc đòi hỏi sự tập trung, kiên nhẫn và chính xác tuyệt đối.

Thế nhưng những người đầu tiên được giao nhiệm vụ ấy lại là... các cậu bé tuổi thiếu niên. Họ vốn là những nhân viên đưa điện tín nên các công ty nghĩ rằng chuyển sang trực tổng đài sẽ rất phù hợp.

Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.

Các cậu bé trêu đùa nhau ngay trong giờ làm, cãi vã với khách hàng, bỏ mặc chuông reo vì mải nói chuyện, thậm chí còn đáp trả những lời phàn nàn bằng những câu chửi còn sáng tạo hơn cả người gọi.

Khách hàng tức giận. Doanh nghiệp bắt đầu mất niềm tin.

Một phát minh có thể thay đổi thế giới đứng trước nguy cơ thất bại chỉ vì... người kết nối hai đầu dây không đủ nghiêm túc.

Rồi ngày 1 tháng 9 năm 1878, một quyết định tưởng như rất nhỏ đã thay đổi lịch sử. Công ty Boston Telephone Dispatch tuyển một phụ nữ tên Emma Nutt làm nhân viên tổng đài. Chỉ vài giờ sau, em gái bà là Stella cũng bắt đầu công việc. Hai chị em trở thành những nữ tổng đài viên đầu tiên trên thế giới. Emma không có sức khỏe vượt trội. Cũng không sở hữu phát minh nào.

Điều khiến bà khác biệt chỉ là sự điềm tĩnh, lịch thiệp và một giọng nói đủ nhẹ để người ở đầu dây bên kia cảm thấy mình đang được lắng nghe.

Người ta kể rằng Emma nhớ gần như toàn bộ số điện thoại trong danh bạ địa phương. Bà trả lời nhanh, kết nối chính xác và chưa bao giờ để sự nóng giận của khách hàng làm thay đổi thái độ của mình.

Khách hàng lập tức yêu thích điều đó. Chỉ trong một thời gian ngắn, các công ty điện thoại trên khắp nước Mỹ bắt đầu tuyển phụ nữ thay cho nam giới.

Đến đầu thế kỷ XX, khoảng 80% tổng đài viên ở Mỹ là nữ. Họ được gọi bằng một cái tên rất đẹp. "Hello Girls."

Đằng sau hai tiếng "Xin chào" dịu dàng ấy lại là một công việc vô cùng khắc nghiệt.

Họ ngồi hàng giờ trên những chiếc ghế gỗ cứng, lưng luôn phải thẳng. Không được trò chuyện với đồng nghiệp. Mỗi giờ phải nói câu "Number, please?" hơn một trăm lần. Hai tay liên tục cắm và rút hàng chục sợi dây nối, đôi mắt dõi theo hàng trăm tín hiệu sáng lên cùng lúc, chỉ cần chậm vài giây là đầu dây bên kia đã có người sốt ruột.

Mỗi cuộc gọi thành công đều rất bình thường. Nhưng chỉ cần một cuộc gọi thất bại, người bị trách đầu tiên luôn là họ. Thế nhưng với hàng trăm nghìn phụ nữ thời ấy, chiếc bàn tổng đài lại mở ra điều quý giá hơn rất nhiều. Đó là cơ hội.

Trong một xã hội mà lựa chọn của phụ nữ chỉ quanh quẩn với việc giúp việc, may vá, làm nhà máy hay bán hàng, nghề tổng đài viên mang đến thu nhập ổn định, sự độc lập và cảm giác mình đang góp phần vào một công nghệ làm thay đổi thế giới.

Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, 223 "Hello Girls" còn sang tận nước Pháp để vận hành hệ thống liên lạc cho Quân đoàn Thông tin của quân đội Mỹ. Giữa bom đạn, họ vẫn bình tĩnh kết nối từng cuộc gọi, bởi đôi khi một đường dây được nối đúng lúc có thể cứu cả một đơn vị ngoài chiến trường.

Nhưng cũng giống như rất nhiều nghề nghiệp khác trong lịch sử, họ rồi sẽ bị chính công nghệ thay thế. Khi hệ thống quay số tự động ra đời, con người không còn cần một người ngồi giữa hai đầu dây nữa. Những bảng chuyển mạch khổng lồ dần biến mất. Những giọng nói từng mở đầu bằng câu "Xin cho biết số cần gọi?" cũng lặng lẽ đi vào ký ức.

Ngày nay, chúng ta chỉ mất vài giây để chạm vào màn hình và gọi cho bất kỳ ai trên thế giới.

Ít ai nghĩ rằng phía sau sự tiện lợi ấy từng có hàng trăm nghìn người phụ nữ ngồi trước những bảng tổng đài cao hơn cả đầu mình, kiên nhẫn kết nối từng cuộc gọi bằng đôi bàn tay và sự tận tâm.

Họ không phát minh ra điện thoại. Nhưng chính họ đã biến chiếc điện thoại từ một phát minh mới lạ trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống.

Có những người làm nên lịch sử bằng những điều rất lớn. Cũng có những người chỉ lặng lẽ nói một câu "Xin chào", rồi dành cả tuổi trẻ để kết nối những con người chưa từng gặp nhau. Có lẽ, đó cũng là một cách rất đẹp để thay đổi thế giới.

Sự thật về két sắt trong tủ quần áo khách sạn 24/07/2026

Két sắt trong khách sạn giúp du khách bảo quản tài sản, giấy tờ quan trọng và giảm thiểu rủi ro trong quá trình khách sạn vận hành. Tuy nhiên, két sắt không an toàn tuyệt đối.

Sự thật về két sắt trong tủ quần áo khách sạn Két sắt trong khách sạn giúp du khách bảo quản tài sản, giấy tờ quan trọng và giảm thiểu rủi ro trong quá trình khách sạn vận hành. Tuy nhiên, két sắt không an toàn tuyệt đối.

Đặt mục tiêu có 'Làng du lịch tốt nhất thế giới' ở Đồng Nai 24/07/2026

Sau thành công của Tân Hóa (Quảng Trị), Oxalis Adventure đề xuất chiến lược phát triển làng Tà Lài (Đồng Nai) thành "Làng du lịch tốt nhất thế giới" vào năm 2030.

Đặt mục tiêu có 'Làng du lịch tốt nhất thế giới' ở Đồng Nai Sau thành công của Tân Hóa (Quảng Trị), Oxalis Adventure đề xuất chiến lược phát triển làng Tà Lài (Đồng Nai) thành "Làng du lịch tốt nhất thế giới" vào năm 2030.

20/07/2026

Tại sao tỷ lệ đóng cửa F&B lại cao?

Phần lớn chủ quán sẽ trả lời: Vì kinh tế không tốt, thị trường khó, cạnh tranh gay gắt...

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, nguyên nhân gốc rễ lại khác hoàn toàn.

Tỷ lệ đóng cửa cao không phải vì bán không tốt. Mà vì ngay từ thời điểm ký hợp đồng thuê mặt bằng, cửa hàng đó gần như đã được định sẵn sẽ không có lợi nhuận.

Tại sao mình lại nói như vậy?
Bởi vì phần lớn chủ quán hoàn toàn không biết cửa hàng tương lai của mình sẽ đạt doanh thu bao nhiêu trước khi quyết định thuê mặt bằng.

Quá trình quyết định của hầu hết chủ quán thường như thế này:
- Bước 1: Thấy một mặt bằng ở vị trí tốt, đất vàng địa lợi
- Bước 2: Cảm thấy vị trí này khách sẽ đông
- Bước 3: Quyết định thuê ngay
- Bước 4: Thiết kế, trang trí, tuyên truyền, khai trương
- Bước 5: Sau khi mở được một thời gian, mới bắt đầu tính xem bán được bao nhiêu.

Tệ nhất khi đến bước 5, nếu con số doanh thu không như kỳ vọng, thì quá muộn rồi. Chi phí cố định hàng tháng vẫn tiếp tục bào mòn số vốn hiện tại.

Những chủ quán trên không hề biết về việc tồn tại một cách làm hoàn toàn khác. Một số chuỗi F&B lớn sử dụng một quy trình ngược lại:
- Bước 1: Xác định rõ để kiếm lợi nhuận, cửa hàng này phải đạt doanh thu tối thiểu bao nhiêu?
- Bước 2: Dựa vào mục tiêu doanh thu đó, ước lượng vị trí này thực sự có khả năng tạo ra mức doanh thu đó không?
- Bước 3: Nếu có khả năng, mới xác định diện tích phù hợp, đầu tư, số nhân viên, thiết bị...
- Bước 4: Sau khi tất cả các con số đều khớp với nhau, mới ký hợp đồng thuê mặt bằng.

Mình biết bạn sẽ thấy: Cách làm này có vẻ rườm rà. Nhưng điều quan trọng: Trước khi bỏ tiền, chủ quán nên nhìn thấy được một bức tranh tài chính khá đầy đủ về tương lai của cửa hàngm bao gồm: Doanh thu dự kiến là bao nhiêu, chi phí sẽ là bao nhiêu, lợi nhuận sẽ là bao nhiêu, bao lâu mới hoàn vốn... Khi tất cả đều rõ ràng, quyết định ký hợp đồng hay không mới có cơ sở.

Điểm mấu chốt cần ghi nhớ: DOANH THU LÀ BIẾN ĐỘC LẬP. Nó quyết định hầu như mọi quyết định đầu tư khác.

Mình sẽ lấy ví dụ để bạn dễ hiểu hơn:
Nếu cửa hàng cần đạt 50 triệu/tháng, với giá đơn bình quân 100.000 đồng, thì phải bán 500 đơn. Với vòng quay bàn hợp lý khoảng 4 lần/ngày, bạn sẽ cần khoảng 30-40 chỗ ngồi.
Nếu mỗi chỗ ngồi chiếm 1,5m², cộng thêm diện tích bếp, kho, rửa, lối đi, thì tổng cộng cần khoảng 70-80m².

Nhưng nếu bạn chưa tính toán mục tiêu doanh thu, chỉ thấy mặt bằng rộng rãi 200m² ở vị trí đẹp rồi quyết định thuê, thì điều gì sẽ xảy ra?

Diện tích quá lớn => tiền thuê quá cao => chi phí cố định áp lực quá nặng => ngay cả khi bán được doanh thu tốt, lợi nhuận cũng bị ăn mòn bởi chi phí mặt bằng không cần thiết. Hoặc tệ hơn: Vị trí đó chỉ có khả năng tạo 30 triệu/tháng doanh thu, nhưng bạn đã đầu tư 500 triệu để sửa chữa một không gian 200m². Ngay từ đầu, con số này đã không bao giờ có lợi nhuận.

Đây điểm sự khác biệt rất lớn giữa người mở một quán dựa vào cảm giác và người xây dựng một mô hình kinh doanh có thể nhân rộng dựa vào tính toán.

Người mở quán bằng cảm giác sẽ nói: Vị trí này tốt, khách đông, chắc mở quán sẽ kiếm tiền. Trong khi người tính toán sẽ nói: Vị trí này có bao nhiêu lưu lượng khách? Trong đó bao nhiêu người sẽ chi tiêu ở quán ăn? Mức chi tiêu bình quân là bao nhiêu? Những con số này nhân lại, doanh thu sẽ là bao nhiêu, có đủ để trừ đi chi phí mặt bằng, nhân sự, nguyên liệu và các chi phí khác mà còn lại lợi nhuận không?

Khi doanh thu được tính rõ ràng, nó sẽ quyết định: Diện tích mặt bằng phù hợp là bao nhiêu, đầu tư sửa chữa bao nhiêu, bao nhiêu nhân viên, cần bao nhiêu thiết bị, bao lâu mới hoàn vốn và lợi nhuận ròng sẽ là bao nhiêu. Tất cả đều theo hệ thống, không phải cảm giác.

Một điều thực tế: Người muốn xây dựng một chuỗi thay vì chỉ mở một quán, thì bắt buộc phải có tư duy tính toán trước khi quyết định.

Bởi vì không thể dựa vào may rủi mở hàng chục, hàng trăm cửa hàng. Mỗi cửa hàng phải là một mô hình tài chính đã được kiểm chứng.

Nhưng điều thú vị, ngay cả khi bạn chỉ muốn mở một quán duy nhất, tư duy này vẫn rất có giá trị. Nó giúp bạn tránh được những sai lầm mà hàng nghìn chủ quán khác đã mắc phải.
Phạm Chí Hiếu

16/07/2026

Khuyến cáo Vietjet Air



06/07/2026

Bữa trưa của gia đình chỉ kéo dài khoảng 15 phút. Người bố 74 tuổi được con trai dìu vào bàn ăn, cố gắng dùng vài miếng rồi lặng lẽ đứng dậy ra về. Ngay lúc ấy, nữ quản lý nhà hàng buffet bước đến, không phải để nhắc chuyện thanh toán mà để nói một câu khiến cả gia đình nhớ mãi: "Em thấy ông chẳng ăn được mấy, giờ không tính phí thì sai quy trình. Nếu tính thì áy náy, em xin phép tính giá vé trẻ em cho ông".

Chia sẻ với báo Thanh Niên, chị Lê Thúy Ngọc (ở phường Phương Liệt, Hà Nội) cho biết bố chồng chị là ông Trần Như Nguyên, 74 tuổi, từng là giảng viên Trường Đại học Y Hà Nội. Khoảng hai năm trở lại đây, sau cơn tai biến, sức khỏe của ông giảm sút rõ rệt, đi lại chậm và thường cần người dìu. Ít ngày trước, vợ chồng chị đưa ông cùng hai con đến một nhà hàng buffet gần nhà để ăn trưa vì thuận tiện di chuyển và có nhiều món phù hợp. Do sức khỏe yếu, ông chỉ ăn được vài miếng rồi no, được con trai đưa về nhà trước. Khi đó, nữ quản lý nhà hàng đến hỏi thăm sức khỏe và cho biết vẫn còn nhớ ông vì trước đây ông thường xuyên ghé dùng bữa, hỏi han về các món ăn. Chứng kiến vị khách quen nay không còn khỏe mạnh như trước, chị đã chủ động xin phép áp dụng mức vé trẻ em thay vì vé người lớn.

Gia đình chị Ngọc cho biết từ đầu đã xác định sẽ thanh toán vé người lớn như quy định của nhà hàng, bất kể ông ăn ít hay nhiều. Chính vì vậy, sự quan tâm và cách xử lý đầy tinh tế của nữ quản lý khiến cả gia đình rất xúc động. Chị Ngọc đăng câu chuyện lên mạng xã hội chỉ với mong muốn lan tỏa một hành động đẹp, đồng thời không tiết lộ tên nhà hàng hay danh tính nữ quản lý để tránh ảnh hưởng đến công việc của chị. Khi nghe con dâu kể lại, ông Trần Như Nguyên liên tục hỏi người đã dành cho mình sự ưu ái ấy là ai và bày tỏ mong muốn có dịp gặp lại để trực tiếp nói lời cảm ơn.

Câu chuyện nhanh chóng nhận được nhiều bình luận tích cực. Nhiều người cho rằng điều đáng quý không nằm ở số tiền chênh lệch của một suất buffet, mà ở sự tinh tế khi vừa tôn trọng quy trình, vừa giữ được sự ấm áp dành cho một vị khách lớn tuổi. Như chị Ngọc chia sẻ, đó là một thiện ý mà gia đình muốn trân trọng và lan tỏa.

Theo Thanh Niên


02/07/2026

CÔNG THỨC TÍNH PHÍ BẢN QUYỀN ÂM NHẠC



01/07/2026

Tờ Indian Express vừa công bố một vụ việc đang gây tranh cãi, phẫn nộ tại Ấn Độ. Một cặp vợ chồng Ấn Độ có hành vi hành hung, tấn công các nhân viên nhà hàng Việt Nam, đồng thời làm hỏng một số đồ vật tại quán. Nguyên nhân do các nhân viên nhà hàng nhắc nhở hai người con của cặp vợ chồng này là ngừng ném giấy ăn, ném đĩa xuống đất.

Vụ việc được cho là xảy ra tại nhà hàng Bombay Bites ở Thành phố Hồ Chí Minh. Đoạn video ghi lại vụ xô xát đã được chủ nhà hàng, Aishwarya Khanna Singh, chia sẻ trên Instagram. Phía chủ nhà hàng cho biết nhân viên lịch sự, nhắc nhở đầy sự tôn trọng, yêu cầu hai vợ chồng nhắc con giữ gìn trật tự trong quán. Trước đó, lũ trẻ giật khăn giấy từ hộp đựng và vứt lung tung khắp khu vực ăn uống. Chúng cũng được cho là đã ném đĩa và ly uống nước từ bàn xuống sàn.

Khi bị nhắc nhở, người cha giận dữ la hét, vung tay đẩy nhân viên, rồi đập vỡ cốc của nhà hàng.

Các nhân viên của quán yêu cầu cặp vợ chồng này làm việc với cơ quan chức năng thì cặp vợ chồng này tìm cách trốn tránh trách nhiệm bằng cách tự nhận mình là "người có tầm ảnh hưởng". Hiện nay, chủ nhà hàng đã trình báo cơ quan chức năng. Tờ Indian Express cho biết chưa có thông tin về việc đã xử lý hay chưa.

Còn cư dân mạng Ấn Độ trên X, Instagram đều lên án cặp vợ chồng này. Họ đã nhanh chóng tìm ra tên tuổi của cặp vợ chồng này, yêu cầu truy tố cặp vợ chồng này. Nếu cặp vợ chồng này về Ấn Độ, nhiều dân mạng Ấn Độ yêu cầu dẫn độ về Việt Nam để chịu tội. Người dân Ấn Độ cho biết hình ảnh du khách Ấn Độ đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng và ngày càng xấu xí.



22/06/2026

Năm 2024, anh Quân (35 tuổi, tên nhân vật đã thay đổi) quyết định mở quán ăn. Anh thuê một căn nhà 3 tầng tại Cầu Giấy với giá 45 triệu đồng/tháng. Chủ nhà yêu cầu thanh toán 6 tháng tiền thuê cùng 2 tháng tiền đặt cọc, khiến riêng khoản mặt bằng đã tiêu tốn 360 triệu đồng.

Để cải tạo quán, anh chi thêm khoảng 140 triệu đồng lắp đặt hệ thống bếp, mua bàn ghế, điều hòa, tủ đông, tủ mát và các thiết bị phục vụ vận hành. Ngoài ra, khoảng 150 triệu đồng được sử dụng để nhập nguyên liệu ban đầu, làm biển hiệu và hoàn thiện thủ tục kinh doanh. Tổng chi phí đầu tư ban đầu vào khoảng 550 triệu đồng.

Quán sử dụng 7 lao động gồm đầu bếp, phụ bếp và nhân viên phục vụ với tổng quỹ lương khoảng 70 triệu đồng/tháng. Chi phí nguyên liệu thực phẩm dao động 90-100 triệu đồng/tháng.

Bên cạnh đó, tiền điện, nước, gas và các chi phí vận hành khác vào khoảng 15 triệu đồng/tháng. Ngoài ra, phí nền tảng giao đồ ăn và các chương trình khuyến mại, hao hụt nguyên liệu, chi phí bảo trì thiết bị và các khoản phát sinh khác khiến tổng chi phí vận hành thực tế tăng lên 235-245 triệu đồng/tháng.

Quán chuyên phục vụ cơm văn phòng và các món ăn gia đình với mức giá từ 70.000-120.000 đồng/suất. Theo tính toán ban đầu của anh Quân, nếu bán được khoảng 100-120 suất ăn mỗi ngày, doanh thu có thể đạt 270-320 triệu đồng/tháng.

Tháng đầu tiên, doanh thu của quán chỉ vừa đủ bù đắp chi phí vận hành. Từ tháng thứ ba, doanh thu bắt đầu giảm khi lượng khách không còn duy trì được như giai đoạn khai trương. Doanh thu bình quân chỉ còn khoảng 180 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, các chi phí nguyên liệu đầu vào, nhân sự lại tăng khiến nguồn tài chính gặp khó khăn.

Anh Quân cho biết, sai lầm lớn nhất là không lập kế hoạch dòng tiền chi tiết trước khi mở quán. Anh từng nghĩ quán đông khách vài tháng đầu là doanh thu sẽ ổn định. Một vấn đề khác là anh không chuẩn bị nguồn vốn dự phòng đủ lớn để duy trì hoạt động trong giai đoạn đầu. Khoản vốn lưu động khoảng 50 triệu đồng nhanh chóng cạn kiệt. Đặc biệt, anh cũng không tính toán chính xác điểm hòa vốn.

Sau gần một năm, tổng doanh thu đạt khoảng 1,7 tỷ đồng, chỉ đủ bù đắp một phần chi phí vận hành. Anh phải dừng lại. Sau khi thu hồi một phần vốn từ thanh lý trang thiết bị và sang nhượng mặt bằng, anh vẫn lỗ gần 700 triệu đồng.

Thực tế, nhiều quán ăn đóng cửa không phải vì món ăn dở, mà vì hết tiền trước khi kịp xây dựng được tệp khách hàng ổn định.

Thực tế, do khởi nghiệp kinh doanh từ đam mê, thiếu kinh nghiệm, không ít chủ quán dành phần lớn nguồn vốn cho mặt bằng và thiết kế không gian, trong khi nguồn vốn lưu động lại quá mỏng. Điều này khiến quán nhanh chóng rơi vào áp lực dòng tiền khi doanh thu thực tế thấp hơn kỳ vọng.

Trong ngành F&B, chi phí thuê mặt bằng thường nên được kiểm soát ở mức 10-15% doanh thu. Chi phí nhân sự dao động từ 20-25%, còn giá vốn nguyên liệu thường nằm trong khoảng 30-35%. Nếu doanh thu không đủ lớn để hấp thụ các khoản chi phí cố định này, mô hình sẽ liên tục thua lỗ dù lượng khách vẫn khá đông.

Chuyên gia trong ngành cho rằng người mới khởi nghiệp cần chuẩn bị nguồn vốn dự phòng đủ cho ít nhất 6-9 tháng vận hành. Đồng thời phải tính toán kỹ điểm hòa vốn, doanh thu tối thiểu cần đạt và chuẩn bị các kịch bản ứng phó nếu doanh thu thực tế chỉ đạt 50-70% kế hoạch ban đầu.

Theo Vietnamnet



Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Ho Chi Minh City
700000