Gemsfengshui - Ở Đây Có Đá Quý Bạn Cần

Gemsfengshui - Ở Đây Có Đá Quý Bạn Cần

Share

Mỗi viên đá là một câu chuyện. TÓM LẠI Ở ĐÂY CÓ TRUYỆN HAY MỖI NGÀY NHAAAA

04/09/2026

Ba năm trước, tôi từng dùng cái ch/e/t để ép Thẩm Từ Dã ở lại bên mình.

Ba năm sau, cũng vào ngày sinh nhật Diệp Vi, tôi đặt một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trước mặt cô ta.

“Quà sinh nhật.”

Diệp Vi nhìn tôi, ngẩn người.

Tôi đẩy tờ giấy về phía cô ta thêm một chút.

“Không phải cô từng nói muốn biết cảm giác thật sự trở thành phu nhân Thủ trưởng là thế nào sao?”

“Bây giờ không cần thử nữa.”

“Tôi nhường hẳn cho cô.”

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Diệp Vi không nói được gì.

Người phản ứng trước lại là Thẩm Từ Dã.

Anh ta cúi xuống.

Ánh mắt dừng trên chữ ký của tôi ở cuối trang.

Một giây.

Hai giây.

Đến giây thứ ba, anh ta giật lấy bản thỏa thuận.

Xoẹt!

Tờ giấy bị xé đôi.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, hai nửa giấy đã tiếp tục bị anh ta xé thành bốn mảnh.

Những mảnh giấy trắng rơi lả tả xuống chân tôi.

Tôi cúi đầu nhìn.

Không tức giận.

Cũng không ngăn cản.

Cùng lắm thì in lại.

Máy in vẫn còn ở phòng bên cạnh.

Nhưng Thẩm Từ Dã dường như bị sự bình tĩnh của tôi chọc giận.

Anh ta bước tới, bóp cằm tôi ép ngẩng đầu.

“Tô Từ.”

“Cô đang diễn trò gì vậy?”

Ngón tay anh ta rất mạnh.

Cằm tôi đau đến tê dại.

Tôi vẫn chỉ nhìn anh ta.

“Không diễn gì cả.”

“Ly hôn.”

“Anh không biết đọc sao?”

Sắc mặt Thẩm Từ Dã lập tức khó coi.

“Ba năm trước là ai nói thà ch/e/t cũng không ly hôn?”

“Là ai làm loạn đến mức cả quân khu không được yên?”

“Cái tính bướng bỉnh ngày đó của cô đâu rồi?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó hỏi một câu hoàn toàn không liên quan:

“Anh không hài lòng điều khoản nào?”

Thẩm Từ Dã khựng lại.

Tôi tiếp tục:

“Nếu anh cảm thấy chia tài sản phiền phức thì có thể sửa.”

“Tôi không cần nhà.”

“Không cần tiền tiết kiệm.”

“Tài sản chung cũng không cần.”

“Tôi ra đi tay trắng.”

Tôi nghiêng đầu nhìn Diệp Vi đang đứng cách đó không xa.

“Như vậy chắc đủ thành toàn cho hai người rồi chứ?”

“Thành toàn?”

Thẩm Từ Dã lặp lại hai chữ ấy.

Rồi anh ta bật cười.

Nhưng tiếng cười nghe lạnh đến mức khiến người ta khó chịu.

“Tô Từ.”

“Bây giờ cô biết nói thành toàn rồi?”

“Ba năm trước lúc tung những b/ứ/c ả/n/h kia khắp quân khu, sao không thấy cô thành toàn?”

“Lúc làm loạn trước mặt bao nhiêu người, ép Diệp Vi phải rời quân khu ngay trong đêm, cô có nghĩ đến hai chữ này không?”

“Hay lúc cô gào lên muốn tất cả cùng ch/e/t, cô cũng rộng lượng như hôm nay?”

Từng chuyện cũ bị anh ta lôi ra.

Từng câu đều giống như móc vào một vết thương đã đóng vảy từ lâu.

Tôi vẫn đau.

Chỉ là không còn muốn cãi nữa.

Tôi gật đầu.

“Đúng.”

“Đều là tôi làm.”

“Ngày đó tôi điên.”

“Bây giờ hết rồi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Thẩm Từ Dã, người mà anh ghét nhất đã biến mất rồi.”

“Tôi không bám anh.”

“Không quản anh.”

“Cũng không động vào Diệp Vi nữa.”

“Thậm chí bây giờ tôi còn chủ động ly hôn.”

“Anh nên vui mới đúng.”

Không hiểu câu nào chạm vào dây thần kinh của anh ta.

Hàm dưới Thẩm Từ Dã bỗng siết chặt.

Anh ta nhìn tôi rất lâu.

Giống như muốn từ gương mặt tôi tìm ra dấu vết của một âm mưu khác.

Nhưng không có.

Tôi thật sự không muốn anh ta nữa.

Người từng mong tôi buông tay nhất, đến lúc tôi thật sự buông lại chẳng hề vui vẻ.

Diệp Vi bỗng đỏ mắt.

“Thẩm Thiếu tướng, xin lỗi.”

“Là lỗi của tôi.”

“Nếu tôi không nói muốn thử làm phu nhân Thủ trưởng một lần, Tiểu Từ cũng sẽ không…”

Cô ta cắn môi.

Rồi bất ngờ giơ tay tát vào mặt mình.

Chát!

Tôi còn chưa phản ứng, cái tát thứ hai đã chuẩn bị rơi xuống.

Thẩm Từ Dã lập tức giữ cổ tay cô ta.

“Đủ rồi.”

Giọng nói vừa lạnh lùng với tôi ban nãy lập tức dịu xuống.

“Không liên quan đến em.”

“Là anh không kiểm soát được cảm xúc.”

Diệp Vi đỏ mắt nhìn anh ta.

“Nhưng hôm nay hai người vì em mà…”

“Đừng nghĩ nữa.”

Thẩm Từ Dã buông cổ tay cô ta, thấp giọng dỗ dành:

“Hôm nay là sinh nhật em.”

“Anh đã chuẩn bị bất ngờ ở khách sạn năm sao.”

“Đi thôi.”

Anh ta nắm tay Diệp Vi.

Hai người cùng đi ra ngoài.

Đến lúc ngang qua tôi, bước chân Thẩm Từ Dã chợt dừng.

“Tiểu Từ.”

Anh ta không nhìn tôi.

“Anh không muốn cãi nhau với em nữa.”

“Đợi anh về.”

“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Cửa đóng lại.

Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh.

Tôi đứng nguyên tại chỗ hồi lâu.

Sau đó cúi xuống, nhặt từng mảnh giấy bị Thẩm Từ Dã xé nát.

Bốn mảnh.

Không sao.

Ngày mai tôi in lại.

Nếu anh ta tiếp tục xé, tôi lại tiếp tục in.

Trên bàn còn một chiếc bánh kem.

Là chiếc bánh tôi chuẩn bị cho sinh nhật Diệp Vi.

Tôi nhìn nó vài giây.

Sau đó xách lên, mở thùng rác.

Ném thẳng vào trong.

Ba năm trước, tôi tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi có một ngày mình lại bình tĩnh nhìn Thẩm Từ Dã nắm tay Diệp Vi rời khỏi nhà.

Bởi khi ấy, tôi hận cô ta đến tận xương.

Ngày tôi bắt gặp chồng mình nằm trên giường với nữ lính đoàn văn công ấy, thứ đầu tiên vỡ vụn không phải cuộc hôn nhân.

Mà là lý trí của tôi.

Tôi chụp lại mọi thứ.

Sau đó phát tán những b/ứ/c ả/n/h nh/ạ/y c/ả/m của họ khắp quân khu.

Chưa đủ.

Tôi còn tìm Diệp Vi giữa chốn đông người.

L/ộ/t quần áo cô ta.

Làm nhục cô ta trước mặt tất cả mọi người.

Cuối cùng tôi hất x/ă/ng lên người cô ta, điên cuồng gào lên:

“Nếu cuộc đời tôi đã bị các người hủy rồi thì cùng ch/e/t đi!”

Diệp Vi rời quân khu ngay trong đêm.

Khi nhận được tin, tôi đã cười.

Tôi tưởng mình thắng.

Người thứ ba đi rồi.

Chồng tôi vẫn còn đó.

Cuộc hôn nhân này vẫn thuộc về tôi.

Mãi đến sau này tôi mới biết, cái giá của chiến thắng ấy không phải do tôi trả trước tiên.

Mà là anh trai tôi.

Tô Đình.

Anh là Thiếu tướng.

Tiền đồ vốn đang rộng mở.

Nhưng vì vụ việc của tôi, anh phải đứng ra giải quyết kiện tụng và khoản bồi thường cho Diệp Vi.

Nhà bán đi.

Tiền vay khắp nơi.

Đúng lúc đó, quân khu lại điều tra ra vấn đề tham ô.

Tất cả áp lực dồn lên người anh.

Rồi một ngày, Tô Đình gi/e/o mình từ trên cao xuống.

Trước khi đi, anh để lại cho tôi một đoạn ghi âm.

Ba năm qua, tôi chỉ nghe lại vài lần.

Không phải không nhớ anh.

Mà là không dám.

Chỉ cần giọng Tô Đình vang lên, đêm đó tôi sẽ không thể ngủ.

“Tiểu Từ, đừng làm loạn nữa.”

“Nhà ta đã khuynh gia bại sản.”

“Bố mẹ chỉ sau một đêm đã bạc trắng tóc.”

“Anh không trụ nổi nữa rồi…”

Tôi đã thuộc lòng từng chữ.

Ngày tang lễ của anh, mẹ ôm di vật khóc đến ngất.

Bố mặc quân phục đứng trước linh đường.

Ông là Đại tá.

Từ nhỏ đến lớn, ông nghiêm khắc với tôi nhưng chưa từng thật sự ra tay.

Hôm đó lại là ngoại lệ.

Ông bóp lấy cổ tôi.

Hai bàn tay gầy guộc run đến mức gần như không còn sức.

“Tô Từ.”

“Mày còn muốn hủy hoại bao nhiêu người nữa?”

“Phải khiến cả nhà này ch/e/t sạch, mày mới hài lòng sao?”

Tôi không trả lời nổi.

Tôi chỉ khóc.

Cũng từ ngày ấy, con người trước kia của tôi giống như bị chôn xuống cùng Tô Đình.

Tôi không làm loạn nữa.

Thẩm Từ Dã đi đâu, tôi không hỏi.

Anh gặp người phụ nữ nào, tôi không quản.

Áo anh có mùi nước hoa lạ hay dấu son, tôi cũng coi như không nhìn thấy.

Ba năm qua, tôi học được một việc.

Im lặng.

Tôi nghĩ mình ngoan ngoãn hơn thì có lẽ bố mẹ sẽ nguôi giận.

Tôi nghĩ mình biết điều hơn thì có lẽ một ngày nào đó họ sẽ chịu nhìn tôi.

Thậm chí khi biết Thẩm Từ Dã vẫn không quên được Diệp Vi, tôi còn chủ động đón cô ta trở lại quân khu.

Tôi đã làm tất cả những gì một Tô Từ “hiểu chuyện” nên làm.

Nhưng ba năm trôi qua.

Bố mẹ vẫn không chịu nhận tôi.

Rời khỏi nhà, tôi mang theo toàn bộ tiền lương vừa nhận tháng này tới khu tập thể quân khu.

Con đường ấy tôi đã đi rất nhiều lần.

Cánh cửa ấy tôi cũng đã đứng trước rất nhiều lần.

Chỉ là chưa lần nào được bước vào.

Tôi giơ tay gõ.

Cốc.

Cốc.

“Bố.”

“Mẹ.”

Không ai đáp.

Nhưng tôi biết họ ở bên trong.

Ba năm rồi.

Lần nào cũng vậy.

Tôi đứng ngoài.

Họ ở trong.

Chỉ cách nhau một cánh cửa.

Nhưng khoảng cách ấy dường như xa hơn cả sống và ch/e/t.

“Bố mẹ.”

Tôi áp tay lên cửa.

“Con biết sai rồi.”

“Ba năm rồi.”

“Hai người nói với con một câu được không?”

“Không cần mở cửa.”

“Con cũng không vào.”

“Chỉ cần trả lời con một tiếng thôi.”

Tôi chờ.

Một phút.

Rồi lâu hơn.

Căn nhà vẫn yên lặng.

Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền.

Ba năm trước, ngay trong tang lễ của Tô Đình, bố mẹ đã tuyên bố từ nay không còn đứa con gái là tôi.

Khi ấy tôi nghĩ họ chỉ quá đau lòng.

Qua một thời gian sẽ nguôi.

Một tháng.

Nửa năm.

Một năm.

Ba năm.

Tôi mới hiểu họ không nói trong lúc nóng giận.

Họ thật sự không cần tôi nữa.

Tôi lấy tiền lương trong túi ra, nhét qua khe cửa.

“Tiền tháng này con để đây.”

“Bố mẹ mua chút đồ ngon mà ăn.”

Tôi lau nước mắt.

“Con đi nhé.”

Không ai giữ lại.

Tôi rời khỏi khu tập thể mà không muốn trở về căn nhà có Thẩm Từ Dã.

Nhưng ngoài nơi đó ra, tôi cũng chẳng biết mình có thể đi đâu.

Cuối cùng tôi cứ đi vô định.

Đến lúc nhận ra, tôi đã tới gần trường bắn.

Nơi này hồi nhỏ tôi thường theo Tô Đình tới chơi.

Anh luôn chê tôi chạy chậm.

Chê sức tay yếu.

Chê động tác bắn không chuẩn.

Nhưng huấn luyện xong, người lén mua đồ ăn cho tôi cũng luôn là anh.

Tôi đứng đó rất lâu.

Bỗng muốn chụp lại một tấm ảnh.

Lần sau tới ngày giỗ anh, tôi có thể mang theo cho anh xem.

Tôi lấy điện thoại ra.

Đúng lúc ấy, ánh mắt vô tình lướt qua nhà khách quân khu bên đường.

Ngón tay tôi dừng trên màn hình.

Sau lớp cửa kính, tôi nhìn thấy một người quen.

Thẩm Từ Dã.

Anh ta nói sẽ đưa Diệp Vi tới khách sạn năm sao.

Nhưng hai người lại ở đây.

Diệp Vi đội mũ sinh nhật, ngồi trước một chiếc bánh kem.

Thế nhưng điều khiến tôi không thể bước tiếp là hai người ngồi đối diện cô ta.

Bố tôi.

Và mẹ tôi.

Tôi vừa đứng ngoài cửa nhà họ.

Tôi vừa cầu xin họ nói với mình một câu.

Còn bây giờ mẹ đang mỉm cười.

Bà bưng một bát mì đặt trước mặt Diệp Vi.

Nụ cười dịu dàng ấy tôi đã ba năm không được nhìn thấy.

“Vi Vi, sinh nhật vui vẻ.”

“Đây là mì trường thọ mẹ tự tay làm.”

Diệp Vi lập tức ôm lấy cánh tay bà.

“Cảm ơn mẹ nuôi.”

Hai chữ ấy khiến chân tôi như bị đóng xuống đất.

Mẹ nuôi.

Bố cũng lấy một tấm thẻ ngân hàng ra.

“Bố già rồi, không biết các con thích quà gì.”

“Trong này có mười vạn tệ.”

“Con thích gì thì tự mua.”

Diệp Vi cười đến cong mắt.

“Bố nuôi tốt với con quá.”

“Kiếp sau con nhất định phải làm con gái ruột của bố.”

Tôi cúi xuống nhìn số tiền mình vừa nhét qua khe cửa.

Tiền lương cả tháng.

Tôi sợ bố mẹ sống không tốt.

Sợ họ không nỡ mua đồ ăn ngon.

Nhưng hình như tôi lo thừa rồi.

Họ sống rất tốt.

Chỉ là không muốn sống cùng tôi.

Thẩm Từ Dã ngồi bên cạnh bật cười, đưa tay véo nhẹ mũi Diệp Vi.

“Đã cảm động rồi?”

“Còn bất ngờ nữa.”

Anh ta vỗ tay.

Tiếng đàn vang lên.

Một người từ phía trong đẩy bánh kem ra.

Ban đầu tôi không nhìn rõ mặt.

Cho đến khi người đó bước qua vùng sáng.

Một khuôn mặt quen thuộc hiện ra.

Tôi nhìn đôi mắt ấy.

Sống mũi ấy.

Khóe môi ấy.

Điện thoại trượt khỏi tay.

Tôi vội vàng nắm lại.

Cả người cứng đờ.

Người đang đứng trước mặt Diệp Vi là Tô Đình.

Anh trai tôi.

Người đã ch/e/t ba năm trước.

Người tôi quỳ trước mộ xin lỗi suốt ba năm.

Người khiến tôi không dám sống vui vẻ dù chỉ một ngày.

Anh đứng đó.

Không phải linh hồn.

Không phải ảo giác.

Anh còn sống.

Tô Đình mỉm cười với Diệp Vi.

“Vi Vi.”

“Sinh nhật vui vẻ.”

Diệp Vi lập tức bật dậy.

“Anh!”

“Sao anh lại tới?”

Tô Đình cười, búng trán cô ta.

“Anh đã hứa đón sinh nhật hai mươi lăm tuổi với em.”

“Sao có thể thất hứa?”

Cả bàn cười vui vẻ.

Tôi đứng ngoài cửa kính.

Không ai biết một người đã chịu tang ba năm đang nhìn họ.

Thẩm Từ Dã đi tới vỗ vai Tô Đình.

“Ba năm nay vất vả cho cậu.”

Tô Đình lắc đầu.

Sau đó Thẩm Từ Dã nói:

“Năm đó nếu cậu không diễn màn giả ch/e/t ấy, Tô Từ làm sao chịu buông tha cho Diệp Vi.”

Tôi không còn nghe thấy tiếng đàn nữa.

Trong đầu chỉ còn hai chữ.

Giả ch/e/t.

Anh trai tôi không ch/e/t.

Tang lễ là giả.

Ngôi mộ là giả.

Ba năm qua cũng là một màn kịch.

Tô Đình thở dài.

“Nếu Tiểu Từ không cực đoan như vậy, tôi cũng không cần dùng đến cách này.”

“Thật ra mỗi năm nhìn nó quỳ trước mộ lâu như thế, tôi cũng đau lòng.”

Tôi bỗng không thở nổi.

Anh biết.

Anh biết tôi đến thăm mộ.

Anh biết tôi quỳ ở đó.

Anh nghe tôi xin lỗi.

Anh biết có những ngày tôi quỳ đến chân tê cứng, chỉ cầu mong tối đó anh xuất hiện trong giấc mơ.

Nhưng anh chưa từng xuất hiện.

Bởi anh vốn chưa ch/e/t.

“Đợi thêm hai năm nữa đi.”

Tô Đình nói.

“Khi Tiểu Từ hoàn toàn quen với việc Vi Vi tồn tại, tôi sẽ nói sự thật.”

“Đến lúc ấy chắc nó cũng hết cực đoan rồi.”

“Không cần để nó mắc kẹt mãi trong chuyện cũ.”

Mắc kẹt?

Tôi suýt bật cười.

Ba năm qua tôi không dám vui.

Không dám tiêu tiền.

Không dám tức giận.

Không dám cảm thấy mình oan ức.

Mỗi khi đau khổ, tôi đều tự nhắc:

Đáng đời.

Đây là báo ứng của mày.

Mày hại ch/e/t anh trai.

Mày khiến bố mẹ mất con.

Mày làm cả gia đình tan nát.

Vậy mà bây giờ, người đã “ch/e/t” ấy đang khỏe mạnh đứng trước mặt tôi.

Tôi còn chưa kịp hiểu ba năm qua của mình rốt cuộc là gì, mẹ đã lên tiếng:

“Gần đây Tiểu Từ ngoan hơn nhiều rồi.”

Bà ngập ngừng.

“Hay tháng này đừng cho người tới đòi nợ nữa?”

Tôi khựng lại.

Bố lập tức bác bỏ:

“Không được.”

“Con bé suy nghĩ nhiều, tính tình lại cực đoan.”

“Nếu không phải mỗi tháng Từ Dã cho người giả làm bên Kỷ luật Quân khu tới đòi tiền, ép nó tập trung kiếm tiền, Vi Vi có thể yên ổn được ba năm sao?”

Tôi đứng bất động.

Tôi tưởng phát hiện anh trai còn sống đã là điều đáng sợ nhất tối nay.

Hóa ra chưa phải.

Những khoản nợ cũng là giả.

Sau khi Tô Đình “ch/e/t”, những khoản tiền liên quan đến anh bị điều tra.

Tiền tuất chưa được giải quyết.

Rồi từng món nợ lần lượt tìm đến tôi.

Tôi bán những thứ có thể bán.

Không đủ.

Tôi nhận thêm nhiệm vụ.

Việc người khác ngại khó, tôi nhận.

Việc người khác sợ nguy hiểm, tôi tranh.

Chỉ cần có tiền.

Có tuần tôi gần như không ngủ.

Có lần tôi ngất ngay tại chỗ làm, khi mở mắt đã nằm trong phòng cấp cứu.

Bác sĩ bảo nghỉ ngơi.

Tôi vẫn quay lại làm.

Bởi tôi sợ người của ban Kỷ luật tới.

Tôi nghĩ đó là nợ của anh trai.

Mà anh trai ch/e/t vì tôi.

Tôi phải trả.

Hóa ra chẳng có ai đòi tôi cả.

Là Thẩm Từ Dã.

Anh ta thuê người.

Tạo ra những khoản nợ không tồn tại.

Mỗi tháng ép tôi trả tiền.

Chỉ để tôi không còn tiền.

Không còn tiền thì phải làm việc.

Làm đến kiệt sức thì không còn thời gian gây chuyện với Diệp Vi.

Một kế hoạch thật hoàn hảo.

Bố mẹ được yên ổn.

Tô Đình được sống.

Thẩm Từ Dã bảo vệ được Diệp Vi.

Diệp Vi không bị tôi quấy rầy.

Chỉ cần hy sinh một người.

Là tôi.

Tô Đình còn gật đầu.

“Bố nói đúng.”

“Không thể mềm lòng.”

“Trong tay Tiểu Từ không có tiền, nó mới không đủ sức gây chuyện.”

Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.

Gầy.

Tiều tụy.

Quầng mắt thâm.

Sắc mặt trắng nhợt.

Quần áo đã cũ.

Rồi nhìn Diệp Vi.

Cô ta ngồi giữa gia đình tôi.

Ăn mì trường thọ mẹ tôi nấu.

Nhận mười vạn tệ bố tôi tặng.

Có chồng tôi ngồi bên cạnh.

Có anh trai tôi trở về chúc mừng sinh nhật.

Ba năm qua tôi còng lưng trả một món nợ không tồn tại.

Còn họ dùng ba năm ấy để bảo vệ cuộc sống bình yên của cô ta.

Lồng ngực tôi đau dữ dội.

Tôi lảo đảo lùi lại.

Cánh tay quệt trúng lọ hoa đặt cạnh cửa.

Choang!

Âm thanh vỡ vụn khiến tất cả bên trong đồng loạt quay đầu.

Tôi nhìn họ.

Họ nhìn tôi.

Nụ cười trên từng gương mặt cùng lúc biến mất.

Thẩm Từ Dã là người đầu tiên lao ra.

“Tiểu Từ!”

Anh ta nắm cổ tay tôi.

“Sao em lại ở đây?”

Trong mắt anh ta có hoảng loạn.

Tôi nhìn bàn tay ấy.

Người đàn ông này mỗi đêm vẫn ngủ bên cạnh tôi.

Cũng chính anh ta mỗi tháng thuê người tới ép tôi trả nợ.

Tôi hất tay ra.

Không hỏi anh ta.

Không đánh anh ta.

Tôi chỉ bước vào trong.

Mẹ lập tức đứng dậy.

Bà chắn trước Diệp Vi theo bản năng.

“Mày định làm gì?”

Bước chân tôi dừng lại.

Ba năm trước, có lẽ câu này đủ khiến tôi phát điên.

Nhưng bây giờ tôi thậm chí không nhìn Diệp Vi.

Tôi đi ngang qua mẹ.

Đứng trước Tô Đình.

Anh trai mà tôi đã nhớ suốt ba năm.

Có những đêm tôi chỉ cầu xin một chuyện.

Anh về gặp em trong mơ đi.

Một lần thôi.

Bây giờ anh đứng ngay trước mắt.

Tôi lại chẳng thấy vui.

Tôi nhìn anh thật lâu.

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay lúc nào không biết.

“Tại sao?”

Giọng tôi run lên.

“Tại sao phải lừa em?”

“Anh trai.”

Tô Đình im lặng rất lâu.

Cuối cùng anh nói:

“Xin lỗi.”

“Diệp Vi từng cứu mạng anh.”

“Anh không thể nhìn em hủy hoại cô ấy.”

“Cho nên năm đó anh mới…”

Tôi bật cười.

“Vậy em thì sao?”

Tô Đình im bặt.

Tôi nhìn người anh trai mình từng yêu thương nhất.

“Anh không thể nhìn Diệp Vi bị em hủy hoại.”

“Cho nên anh cùng tất cả mọi người hủy hoại em?”

“Ba năm của em thì sao?”

“Em đáng bị như vậy à?”

Không ai trả lời.

Mẹ đi tới nắm tay tôi.

Lần này giọng bà đã dịu hơn.

“Tiểu Từ.”

“Anh trai con cũng muốn tốt cho con.”

“Con nhìn xem, hai năm nay con với Vi Vi chẳng phải chung sống rất yên ổn sao?”

Tôi nhìn bà.

Yên ổn.

Đương nhiên rồi.

Họ dùng cái ch/e/t của anh trai để ép tôi học cách sợ hãi.

Dùng sự tuyệt tình của bố mẹ khiến tôi tin rằng mình không còn tư cách được yêu.

Dùng những khoản nợ giả vét sạch tiền trong tay tôi.

Bắt tôi làm việc đến mức chẳng còn sức lực để hỏi chồng mình đang ở đâu.

Cuối cùng, họ thành công rồi.

Tô Từ không còn làm loạn.

Không ghen.

Không tranh.

Không hỏi.

Không quản.

Thậm chí tự tay đón Diệp Vi trở về.

Một Tô Từ như vậy thật dễ sống chung.

Bố thở dài.

“Tiểu Từ.”

“Bố mẹ già rồi.”

“Không chịu nổi con giày vò thêm nữa.”

“Chuyện qua rồi thì để nó qua đi.”

“Con cứ giống ba năm nay là được.”

“Không nhìn.”

“Không hỏi.”

“Không quản.”

“Ngày tháng của tất cả mọi người đều dễ sống.”

Tôi nhìn từng người trong căn phòng.

Bố.

Mẹ.

Tô Đình.

Thẩm Từ Dã.

Cuối cùng là Diệp Vi.

Đến lúc này tôi mới hiểu.

Ba năm qua, cuộc sống của họ thật sự rất dễ chịu.

Bố mẹ mất một đứa con gái ruột nhưng có thêm một cô con gái nuôi ngoan ngoãn.

Anh trai tôi chưa từng ch/e/t.

Diệp Vi được cả gia đình tôi che chở.

Thẩm Từ Dã vừa giữ được cuộc hôn nhân, vừa bảo vệ được người anh ta muốn bảo vệ.

Mọi người đều có được thứ mình muốn.

Chỉ có tôi tin tang lễ ấy là thật.

Tin ngôi mộ ấy là thật.

Tin từng khoản nợ là thật.

Tin bố mẹ hận mình là điều mình đáng phải chịu.

Tôi đã dùng ba năm để trả giá cho một cái ch/e/t chưa từng xảy ra.

Đến cuối cùng mới phát hiện—

Trong tất cả những người có mặt ở đây,

chỉ có mình tôi thật sự chịu tang suốt ba năm.

03/09/2026

Sáu năm sau ngày rời khỏi ngôi làng ấy, mức lương một năm của tôi đã chạm tới một triệu tệ.

Có người từng hỏi tôi:

“Triệu Thanh Hòa, nếu được chọn một người có công lớn nhất trong cuộc đời mình, cô sẽ chọn ai?”

Tôi không cần suy nghĩ.

“Chú út của tôi.”

Người nọ tưởng chú là giáo viên.

Hoặc ít nhất cũng là người từng học hành tử tế, biết nhìn xa trông rộng nên mới cố sức đưa tôi ra khỏi vùng quê nghèo.

Tôi lắc đầu.

Chú út tên Triệu Thành Hải.

Chú chẳng học được bao nhiêu năm.

Không có công việc tử tế.

Không có nhà riêng.

Đến tuổi lấy vợ vẫn chưa dành đủ tiền xây nhà.

Năm tôi thi đỗ đại học, tài sản đáng giá nhất của chú chỉ có hai con lợn béo nuôi trong chuồng.

Sáng hôm sau khi bố mẹ tuyên bố không cho tôi đi học—

Chú bán cả hai.

Được 18.600 tệ.

Toàn bộ số tiền ấy được nhét vào ba lô của tôi.

Còn chú chỉ nói một câu:

“Đi học đi.”

“Đừng phụ hai con lợn này.”



Bố mẹ tôi có ba người con.

Chị gái là con cả.

Tôi đứng giữa.

Dưới tôi còn một em trai.

Trong một gia đình có ba đứa trẻ, đứa ở giữa vốn đã dễ bị bỏ quên.

Huống hồ tôi còn là con gái.

Từ khi bắt đầu biết chuyện, tôi đã hiểu đồ tốt trong nhà được chia theo một thứ tự rất rõ ràng.

Quần áo mới ưu tiên chị gái.

Tiền tiêu vặt để dành cho em trai.

Còn tôi nhận phần còn lại.

Áo chị mặc chật thì đưa cho tôi.

Quần rách thì vá lại.

Giày cũ vẫn còn xỏ chân được thì tiếp tục mang.

Tôi từng nghĩ nhà nghèo nên ai cũng phải tiết kiệm.

Mãi đến khi lớn hơn một chút, tôi mới nhận ra—

Nhà tôi không thiếu tiền đến mức ấy.

Chỉ là tiền chưa bao giờ được dành cho tôi.

Năm tôi thi đại học, giấy báo trúng tuyển được gửi về làng.

Một trường đại học trọng điểm.

Tôi ôm phong bì chạy về nhà, vui đến mức cả quãng đường gần như không cảm thấy chân chạm đất.

Tôi cứ tưởng ít nhất lần này bố mẹ sẽ vui.

Không cần khen tôi.

Chỉ cần nói một câu:

“Con cố gắng tốt lắm.”

Thế là đủ.

Nhưng mẹ tôi, Lưu Quế Hương, chỉ đọc tên trường rồi đập tờ giấy xuống bàn.

“Đi học?”

“Tiền đâu?”

Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.

Mẹ bắt đầu tính từng khoản.

“Chị mày sắp lấy chồng, của hồi môn còn chưa chuẩn bị xong.”

“Em trai mày sang năm thi cấp ba, học thêm cũng cần tiền.”

“Nhà có bao nhiêu điều kiện thì mày không biết à?”

“Nuôi mày học hết cấp ba đã tốn bao nhiêu rồi, bây giờ còn muốn lên đại học?”

Tôi đứng bên cạnh bàn, hai tay siết chặt góc áo.

“Con có thể vay.”

“Con cũng có thể vừa học vừa làm.”

Mẹ lập tức gạt đi.

“Vay rồi ai trả?”

“Con gái học nhiều để làm gì?”

“Sau này chẳng phải vẫn lấy chồng, thành người nhà người ta sao?”

Tôi quay sang nhìn bố.

Triệu Đại Sơn ngồi xổm trên bậc cửa.

Trong tay ông là điếu thu/ốc lào.

Khói bay lên che gần nửa khuôn mặt.

Tôi đợi.

Đợi rất lâu.

Chỉ mong ông nói giúp tôi một câu.

Nhưng từ đầu đến cuối, bố không lên tiếng.

Tối hôm ấy, tôi đặt giấy báo trúng tuyển dưới gối.

Tôi không ngủ.

Tôi nghĩ có lẽ cuộc đời mình cũng chỉ đến đây.

Học xong cấp ba.

Ở lại làng.

Tìm một công việc nào đó.

Vài năm nữa lấy chồng.

Sinh con.

Rồi sống giống như vô số người phụ nữ tôi từng nhìn thấy từ nhỏ.

Tôi không cam lòng.

Nhưng lúc ấy, tôi chẳng có tiền.

Không cam lòng thì có ích gì?

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, ngoài sân đã vang lên tiếng lợn kêu.

Tôi chạy ra.

Chú út đang lùa hai con lợn béo nhất ra khỏi chuồng.

“Chú đưa chúng đi đâu vậy?”

“Lên thị trấn.”

“Làm gì?”

Chú không nhìn tôi.

“Bán.”

Đó là hai con lợn chú nuôi gần một năm.

Cũng là thứ đáng tiền nhất chú có lúc bấy giờ.

Tôi đuổi theo mấy bước.

“Chú bán làm gì?”

Chú út chỉ phẩy tay.

“Về nhà đi.”

Đến gần trưa, chú mới trở lại.

Ống quần dính bùn.

Trên trán toàn mồ hôi.

Chú kéo tôi vào trong phòng rồi lấy từ túi áo ra một xấp tiền.

Tiền cũ tiền mới lẫn lộn.

Có tờ còn nhàu nhĩ.

Chú đếm lại trước mặt tôi.

18.600 tệ.

Sau đó nhét tất cả vào tay tôi.

“Cầm lấy.”

Tôi ngây người.

“Chú…”

“Đóng học phí.”

Tôi lập tức đẩy tiền trở lại.

“Không được.”

“Đây là tiền chú để dành xây nhà.”

Chú út đã hơn ba mươi tuổi vẫn chưa lấy vợ.

Trong làng, muốn cưới vợ trước tiên phải có căn nhà đàng hoàng.

Hai con lợn ấy chính là một phần tiền chú tích cóp để sửa nhà.

Chú lại nhét tiền vào tay tôi.

“Nhà có thể xây sau.”

“Vợ cũng có thể cưới sau.”

“Nhưng đại học năm nay thi đỗ thì phải đi năm nay.”

Mắt tôi lập tức đỏ lên.

Chú vỗ vai tôi.

“Học cho tử tế.”

“Đừng phụ hai con lợn này.”

Tiếng bát vỡ vang lên ngay ngoài cửa.

Mẹ tôi đứng đó, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

“Lão Ba!”

“Chú điên rồi phải không?”

“Đó là tiền chú dành để xây nhà lấy vợ!”

Chú út quay đầu.

“Tiền của tôi.”

“Tôi muốn dùng thế nào là chuyện của tôi.”

Mẹ chỉ thẳng vào tôi.

“Chú đem hết cho nó?”

“Một đứa con gái?”

“Học bốn năm xong nó lấy chồng, chú có lấy lại được đồng nào không?”

Chú út chẳng buồn tranh luận.

Chú chỉ nói:

“Tôi cho Thanh Hòa đi học, không phải cho vay nặng lãi.”



Sáng hôm tôi rời quê, chú út còn làm một chuyện khiến nhiều năm sau nhớ lại tôi vẫn thấy cay mắt.

Chú lấy ba lô của tôi.

Cho 18.600 tệ vào ngăn sâu nhất.

Vẫn cảm thấy không an toàn, chú tìm kim chỉ, tự tay rạch lớp lót rồi giấu tiền vào trong.

Cuối cùng khâu kín lại.

Đường chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo.

“Đến trường hẵng tháo.”

“Đi đường không được lấy tiền ra.”

“Bị người khác nhìn thấy nguy hiểm.”

Tôi gật đầu.

Chú lại kiểm tra hành lý một lượt rồi dắt chiếc xe đạp cũ ra sân.

Ngay lúc ấy, mẹ tôi chắn trước cổng.

Ánh mắt bà không nhìn tôi.

Chỉ nhìn chằm chằm chiếc ba lô.

“Đi thì cứ đi.”

“Tiền để lại.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Gì ạ?”

“Hai con lợn nuôi trong nhà họ Triệu, ăn lương thực nhà họ Triệu.”

“Tiền bán được đương nhiên phải có phần của bố mày.”

Chú út lập tức đứng chắn trước tôi.

“Lợn do tôi bỏ tiền mua.”

“Cám tôi mua.”

“Cỏ ngày nào cũng do tôi đi cắt.”

“Liên quan gì đến anh chị?”

Mẹ tôi tức đến đỏ mặt.

“Chú chưa vợ chưa con, vẫn ăn chung một nồi với chúng tôi.”

“Chẳng lẽ không phải người một nhà?”

Chú út bật cười.

“Bây giờ mới nhớ là người một nhà à?”

“Lúc Thanh Hòa thi đỗ đại học, anh chị không chịu bỏ một đồng cho nó, sao không nhớ con bé cũng là người nhà?”

Tiếng cãi nhau khiến hàng xóm kéo tới.

Chỉ một lúc, ngoài cổng đã đứng mấy người.

Mẹ thấy vậy lập tức đổi giọng.

Bà ngồi phịch xuống, vừa vỗ đùi vừa khóc.

“Đúng là nuôi con gái lớn chẳng được tích sự gì!”

“Nhà nghèo đến mức này rồi, nó còn nhất quyết đòi đi học đại học!”

“Em trai sang năm thi cấp ba, tiền học thêm còn chưa có.”

“Nó thì hay rồi!”

“Cầm hơn mười nghìn tệ đi ra ngoài hưởng phúc!”

Những năm trước, mỗi khi mẹ làm như vậy, tôi đều sợ.

Chỉ cần bà lớn tiếng, tôi sẽ im lặng.

Bị mắng oan cũng không dám cãi.

Nhiều nhất là trốn vào bếp khóc.

Nhưng hôm ấy tôi nhìn chiếc ba lô được chú út tự tay khâu kín.

Tôi bỗng không muốn nhịn nữa.

Tôi bước xuống khỏi xe.

“Mẹ nói nhà không có tiền?”

Tiếng khóc của bà khựng lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ.

“Chị gái chuẩn bị lấy chồng, bố mẹ để sáu mươi nghìn tệ làm của hồi môn.”

“Năm ngoái em trai muốn đổi điện thoại, bố mẹ mua cho nó chiếc bốn nghìn tám trăm tệ.”

“Con thi đỗ đại học.”

“Bố mẹ không cho học phí.”

“Không cho tiền sinh hoạt.”

“Ngay cả tiền xe đến trường cũng không có.”

Xung quanh bỗng yên tĩnh.

Mẹ tôi nhìn tôi như thể lần đầu tiên biết đứa con gái này có thể nói lại mình.

Một lúc sau bà mới quát:

“Mày so với chị và em trai làm gì?”

“Chị mày là con cả.”

“Em trai mày là cái gốc của nhà này!”

Tôi gật đầu.

“Vậy được.”

“Sau này bố mẹ già rồi, cứ để cái gốc ấy phụng dưỡng bố mẹ.”

Nói xong, tôi gạt tay bà ra.

Lần đầu tiên trong đời, tôi bước khỏi cánh cổng nhà mình mà không quay đầu xin phép.

Chú út đạp xe đưa tôi ra bến xe huyện.

Hơn ba mươi dặm đường núi.

Có đoạn dốc quá cao, tôi phải xuống đi bộ.

Chú vẫn nhất quyết đẩy cả xe lẫn hành lý.

Tôi bảo để tôi đẩy cùng.

Chú không chịu.

“Giữ sức.”

“Đường sau này của cháu còn dài.”

Đến bến xe, áo chú đã ướt đẫm sau lưng.

Trước lúc tôi lên xe, chú chợt nhớ ra gì đó.

“Khoan.”

Chú lấy trong túi ra một bọc vải nhỏ.

Bên trong có sáu quả trứng luộc.

Còn có một mảnh giấy.

Trên giấy là dãy số điện thoại viết bằng nét chữ méo mó.

“Nhà chú không có điện thoại.”

“Đây là số cửa hàng tạp hóa đầu làng.”

“Có chuyện gì thì gọi về đó, bảo người ta gọi chú.”

Tôi cầm bọc trứng, nước mắt cứ thế rơi xuống.

“Chú.”

“Sau này cháu kiếm được tiền, cháu sẽ trả lại chú.”

Chú út lập tức xua tay.

“Không cần.”

“Nhưng…”

“Chú thật sự không cần cháu trả.”

Chú quay mặt đi, lấy tay áo lau khóe mắt.

Một lúc sau mới nói:

“Thanh Hòa.”

“Chú không học được.”

“Cả đời quanh quẩn ở cái làng này cũng được.”

“Nhưng cháu đã thi đỗ rồi thì phải đi.”

“Sau này đừng quay về sống cuộc đời giống chú.”

“Như vậy là không phụ hai con lợn ấy.”

Xe bắt đầu lăn bánh.

Tôi ngồi cạnh cửa sổ, quay đầu nhìn lại.

Chú út vẫn đứng nguyên chỗ cũ.

Chiếc áo sơ mi trên người chú đã bạc màu.

Ống quần dính đầy bùn đất.

Bên cạnh là chiếc xe đạp cũ đã chở tôi hơn ba mươi dặm đường.

Bóng chú càng lúc càng nhỏ.

Tôi vẫn nhìn cho đến khi không còn thấy nữa.

Ngày ấy tôi mới mười tám tuổi.

Nhưng tôi đã hiểu một chuyện.

Tôi nợ chú không phải 18.600 tệ.

Chú đã đem thứ đáng giá nhất mình có bán đi để đổi cho tôi một cơ hội.

Hai con lợn.

Tiền xây nhà.

Chuyện cưới vợ còn chưa biết đến bao giờ.

Tất cả đổi lấy một tấm vé để tôi bước ra khỏi nơi này.

Xe vừa ra khỏi huyện, chiếc điện thoại cũ trong ba lô rung lên.

Là mẹ.

Tôi bắt máy.

Không có câu hỏi tôi đã lên xe chưa.

Không có câu dặn đi đường cẩn thận.

Bà chỉ nói:

“Đến trường đóng học phí xong, còn thừa bao nhiêu chuyển về.”

“Em trai mày phải đăng ký lớp học thêm.”

Tôi im lặng hai giây.

Sau đó cúp máy.

Lần đầu tiên, tôi chuyển số của mẹ sang chế độ im lặng.



Đến trường, việc đầu tiên tôi làm không phải tham quan khuôn viên.

Tôi ngồi xuống giường ký túc xá, lấy kéo tháo từng đường chỉ chú út đã khâu.

Xấp tiền vẫn còn nguyên.

Nhưng bên dưới tiền lại có thêm một mảnh giấy.

Tôi không biết chú nhét vào lúc nào.

Trên đó chỉ có mấy dòng.

【Thanh Hòa, đóng học phí xong thì giữ tiền còn lại ăn cơm.】

【Đừng để mình đói.】

【Chú vẫn làm được việc.】

Tôi đọc xong thì không chịu nổi nữa.

Tôi ôm tờ giấy, ngồi trên chiếc giường xa lạ trong ký túc xá khóc rất lâu.

Ngày hôm sau, tôi đi đóng học phí và tiền ký túc.

Tôi chỉ giữ hai nghìn tệ bên người để sinh hoạt.

Phần còn lại được gửi vào ngân hàng.

Tôi không dám tiêu.

Bởi mỗi tờ tiền ấy đối với tôi đều mang hình dáng của hai con lợn trong chuồng nhà chú út.

Chưa đầy một tháng sau ngày nhập học, mẹ gọi cho tôi mười bảy lần.

Tôi không nghe cuộc nào.

Đến cuộc thứ mười tám, màn hình hiện lên một số khác.

Tôi nhận ra ngay.

Số cửa hàng tạp hóa đầu làng.

Vừa bắt máy, giọng chú út đã truyền tới.

“Thanh Hòa.”

Tim tôi thắt lại.

“Chú?”

“Ừ.”

Chú im lặng một chút mới nói:

“Mẹ cháu vừa tới chỗ chú làm ầm lên.”

“Bà ấy nói cháu lấy trộm tiền của gia đình rồi bỏ đi.”

Tôi siết chặt điện thoại.

“Nhưng tiền đó rõ ràng là tiền chú bán lợn.”

“Chú biết.”

“Cháu không cần sợ.”

Giọng chú vẫn bình tĩnh như ngày đưa tôi lên xe.

“Bà ấy đã hỏi được địa chỉ trường của cháu.”

“Nói mấy hôm nữa sẽ lên tìm.”

“Nếu bà ấy thật sự tới, cháu gọi cho chú.”

Tôi cứ nghĩ mẹ chỉ dọa.

Từ quê lên trường tôi không gần.

Tiền xe cũng chẳng ít.

Vì mấy nghìn tệ còn lại, bà chưa chắc chịu đi xa như vậy.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự cố chấp của mẹ.

Ba ngày sau.

Đúng giờ nghỉ trưa, tôi đang ở trong ký túc xá thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gọi.

“Triệu Thanh Hòa!”

Tiếng hét lớn đến mức cả hành lang đều nghe thấy.

“Triệu Thanh Hòa, mày xuống đây cho tao!”

Mấy người bạn cùng phòng đồng loạt quay sang nhìn tôi.

Tôi đứng bật dậy.

Đi đến bên cửa sổ.

Nhìn xuống dưới.

Giữa khoảng sân trước ký túc xá nữ, Lưu Quế Hương đang đứng đó.

Bên chân bà là một chiếc túi lớn.

Xung quanh đã có không ít sinh viên dừng lại xem.

Mẹ ngẩng đầu, hai tay chống hông.

Rồi trước mặt tất cả mọi người, bà hét lên:

“Triệu Thanh Hòa!”

“Mày lấy tiền của nhà đi học đại học, bây giờ ngay cả mẹ ruột cũng không nhận nữa phải không?”

Tôi đứng bên cửa sổ.

Nhìn người phụ nữ đã sinh ra mình vượt một quãng đường dài đến tận đây.

Không phải để xem tôi sống có tốt không.

Cũng không phải vì nhớ con gái.

Bà đến để lấy nốt số tiền bán hai con lợn của chú út.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Đường Lê Văn Lương, Thanh Xuân
Hanoi
10000