04/09/2026
Ba năm trước, tôi từng dùng cái ch/e/t để ép Thẩm Từ Dã ở lại bên mình.
Ba năm sau, cũng vào ngày sinh nhật Diệp Vi, tôi đặt một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trước mặt cô ta.
“Quà sinh nhật.”
Diệp Vi nhìn tôi, ngẩn người.
Tôi đẩy tờ giấy về phía cô ta thêm một chút.
“Không phải cô từng nói muốn biết cảm giác thật sự trở thành phu nhân Thủ trưởng là thế nào sao?”
“Bây giờ không cần thử nữa.”
“Tôi nhường hẳn cho cô.”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Diệp Vi không nói được gì.
Người phản ứng trước lại là Thẩm Từ Dã.
Anh ta cúi xuống.
Ánh mắt dừng trên chữ ký của tôi ở cuối trang.
Một giây.
Hai giây.
Đến giây thứ ba, anh ta giật lấy bản thỏa thuận.
Xoẹt!
Tờ giấy bị xé đôi.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, hai nửa giấy đã tiếp tục bị anh ta xé thành bốn mảnh.
Những mảnh giấy trắng rơi lả tả xuống chân tôi.
Tôi cúi đầu nhìn.
Không tức giận.
Cũng không ngăn cản.
Cùng lắm thì in lại.
Máy in vẫn còn ở phòng bên cạnh.
Nhưng Thẩm Từ Dã dường như bị sự bình tĩnh của tôi chọc giận.
Anh ta bước tới, bóp cằm tôi ép ngẩng đầu.
“Tô Từ.”
“Cô đang diễn trò gì vậy?”
Ngón tay anh ta rất mạnh.
Cằm tôi đau đến tê dại.
Tôi vẫn chỉ nhìn anh ta.
“Không diễn gì cả.”
“Ly hôn.”
“Anh không biết đọc sao?”
Sắc mặt Thẩm Từ Dã lập tức khó coi.
“Ba năm trước là ai nói thà ch/e/t cũng không ly hôn?”
“Là ai làm loạn đến mức cả quân khu không được yên?”
“Cái tính bướng bỉnh ngày đó của cô đâu rồi?”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó hỏi một câu hoàn toàn không liên quan:
“Anh không hài lòng điều khoản nào?”
Thẩm Từ Dã khựng lại.
Tôi tiếp tục:
“Nếu anh cảm thấy chia tài sản phiền phức thì có thể sửa.”
“Tôi không cần nhà.”
“Không cần tiền tiết kiệm.”
“Tài sản chung cũng không cần.”
“Tôi ra đi tay trắng.”
Tôi nghiêng đầu nhìn Diệp Vi đang đứng cách đó không xa.
“Như vậy chắc đủ thành toàn cho hai người rồi chứ?”
“Thành toàn?”
Thẩm Từ Dã lặp lại hai chữ ấy.
Rồi anh ta bật cười.
Nhưng tiếng cười nghe lạnh đến mức khiến người ta khó chịu.
“Tô Từ.”
“Bây giờ cô biết nói thành toàn rồi?”
“Ba năm trước lúc tung những b/ứ/c ả/n/h kia khắp quân khu, sao không thấy cô thành toàn?”
“Lúc làm loạn trước mặt bao nhiêu người, ép Diệp Vi phải rời quân khu ngay trong đêm, cô có nghĩ đến hai chữ này không?”
“Hay lúc cô gào lên muốn tất cả cùng ch/e/t, cô cũng rộng lượng như hôm nay?”
Từng chuyện cũ bị anh ta lôi ra.
Từng câu đều giống như móc vào một vết thương đã đóng vảy từ lâu.
Tôi vẫn đau.
Chỉ là không còn muốn cãi nữa.
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Đều là tôi làm.”
“Ngày đó tôi điên.”
“Bây giờ hết rồi.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Thẩm Từ Dã, người mà anh ghét nhất đã biến mất rồi.”
“Tôi không bám anh.”
“Không quản anh.”
“Cũng không động vào Diệp Vi nữa.”
“Thậm chí bây giờ tôi còn chủ động ly hôn.”
“Anh nên vui mới đúng.”
Không hiểu câu nào chạm vào dây thần kinh của anh ta.
Hàm dưới Thẩm Từ Dã bỗng siết chặt.
Anh ta nhìn tôi rất lâu.
Giống như muốn từ gương mặt tôi tìm ra dấu vết của một âm mưu khác.
Nhưng không có.
Tôi thật sự không muốn anh ta nữa.
Người từng mong tôi buông tay nhất, đến lúc tôi thật sự buông lại chẳng hề vui vẻ.
Diệp Vi bỗng đỏ mắt.
“Thẩm Thiếu tướng, xin lỗi.”
“Là lỗi của tôi.”
“Nếu tôi không nói muốn thử làm phu nhân Thủ trưởng một lần, Tiểu Từ cũng sẽ không…”
Cô ta cắn môi.
Rồi bất ngờ giơ tay tát vào mặt mình.
Chát!
Tôi còn chưa phản ứng, cái tát thứ hai đã chuẩn bị rơi xuống.
Thẩm Từ Dã lập tức giữ cổ tay cô ta.
“Đủ rồi.”
Giọng nói vừa lạnh lùng với tôi ban nãy lập tức dịu xuống.
“Không liên quan đến em.”
“Là anh không kiểm soát được cảm xúc.”
Diệp Vi đỏ mắt nhìn anh ta.
“Nhưng hôm nay hai người vì em mà…”
“Đừng nghĩ nữa.”
Thẩm Từ Dã buông cổ tay cô ta, thấp giọng dỗ dành:
“Hôm nay là sinh nhật em.”
“Anh đã chuẩn bị bất ngờ ở khách sạn năm sao.”
“Đi thôi.”
Anh ta nắm tay Diệp Vi.
Hai người cùng đi ra ngoài.
Đến lúc ngang qua tôi, bước chân Thẩm Từ Dã chợt dừng.
“Tiểu Từ.”
Anh ta không nhìn tôi.
“Anh không muốn cãi nhau với em nữa.”
“Đợi anh về.”
“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
Cửa đóng lại.
Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi đứng nguyên tại chỗ hồi lâu.
Sau đó cúi xuống, nhặt từng mảnh giấy bị Thẩm Từ Dã xé nát.
Bốn mảnh.
Không sao.
Ngày mai tôi in lại.
Nếu anh ta tiếp tục xé, tôi lại tiếp tục in.
Trên bàn còn một chiếc bánh kem.
Là chiếc bánh tôi chuẩn bị cho sinh nhật Diệp Vi.
Tôi nhìn nó vài giây.
Sau đó xách lên, mở thùng rác.
Ném thẳng vào trong.
Ba năm trước, tôi tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi có một ngày mình lại bình tĩnh nhìn Thẩm Từ Dã nắm tay Diệp Vi rời khỏi nhà.
Bởi khi ấy, tôi hận cô ta đến tận xương.
Ngày tôi bắt gặp chồng mình nằm trên giường với nữ lính đoàn văn công ấy, thứ đầu tiên vỡ vụn không phải cuộc hôn nhân.
Mà là lý trí của tôi.
Tôi chụp lại mọi thứ.
Sau đó phát tán những b/ứ/c ả/n/h nh/ạ/y c/ả/m của họ khắp quân khu.
Chưa đủ.
Tôi còn tìm Diệp Vi giữa chốn đông người.
L/ộ/t quần áo cô ta.
Làm nhục cô ta trước mặt tất cả mọi người.
Cuối cùng tôi hất x/ă/ng lên người cô ta, điên cuồng gào lên:
“Nếu cuộc đời tôi đã bị các người hủy rồi thì cùng ch/e/t đi!”
Diệp Vi rời quân khu ngay trong đêm.
Khi nhận được tin, tôi đã cười.
Tôi tưởng mình thắng.
Người thứ ba đi rồi.
Chồng tôi vẫn còn đó.
Cuộc hôn nhân này vẫn thuộc về tôi.
Mãi đến sau này tôi mới biết, cái giá của chiến thắng ấy không phải do tôi trả trước tiên.
Mà là anh trai tôi.
Tô Đình.
Anh là Thiếu tướng.
Tiền đồ vốn đang rộng mở.
Nhưng vì vụ việc của tôi, anh phải đứng ra giải quyết kiện tụng và khoản bồi thường cho Diệp Vi.
Nhà bán đi.
Tiền vay khắp nơi.
Đúng lúc đó, quân khu lại điều tra ra vấn đề tham ô.
Tất cả áp lực dồn lên người anh.
Rồi một ngày, Tô Đình gi/e/o mình từ trên cao xuống.
Trước khi đi, anh để lại cho tôi một đoạn ghi âm.
Ba năm qua, tôi chỉ nghe lại vài lần.
Không phải không nhớ anh.
Mà là không dám.
Chỉ cần giọng Tô Đình vang lên, đêm đó tôi sẽ không thể ngủ.
“Tiểu Từ, đừng làm loạn nữa.”
“Nhà ta đã khuynh gia bại sản.”
“Bố mẹ chỉ sau một đêm đã bạc trắng tóc.”
“Anh không trụ nổi nữa rồi…”
Tôi đã thuộc lòng từng chữ.
Ngày tang lễ của anh, mẹ ôm di vật khóc đến ngất.
Bố mặc quân phục đứng trước linh đường.
Ông là Đại tá.
Từ nhỏ đến lớn, ông nghiêm khắc với tôi nhưng chưa từng thật sự ra tay.
Hôm đó lại là ngoại lệ.
Ông bóp lấy cổ tôi.
Hai bàn tay gầy guộc run đến mức gần như không còn sức.
“Tô Từ.”
“Mày còn muốn hủy hoại bao nhiêu người nữa?”
“Phải khiến cả nhà này ch/e/t sạch, mày mới hài lòng sao?”
Tôi không trả lời nổi.
Tôi chỉ khóc.
Cũng từ ngày ấy, con người trước kia của tôi giống như bị chôn xuống cùng Tô Đình.
Tôi không làm loạn nữa.
Thẩm Từ Dã đi đâu, tôi không hỏi.
Anh gặp người phụ nữ nào, tôi không quản.
Áo anh có mùi nước hoa lạ hay dấu son, tôi cũng coi như không nhìn thấy.
Ba năm qua, tôi học được một việc.
Im lặng.
Tôi nghĩ mình ngoan ngoãn hơn thì có lẽ bố mẹ sẽ nguôi giận.
Tôi nghĩ mình biết điều hơn thì có lẽ một ngày nào đó họ sẽ chịu nhìn tôi.
Thậm chí khi biết Thẩm Từ Dã vẫn không quên được Diệp Vi, tôi còn chủ động đón cô ta trở lại quân khu.
Tôi đã làm tất cả những gì một Tô Từ “hiểu chuyện” nên làm.
Nhưng ba năm trôi qua.
Bố mẹ vẫn không chịu nhận tôi.
Rời khỏi nhà, tôi mang theo toàn bộ tiền lương vừa nhận tháng này tới khu tập thể quân khu.
Con đường ấy tôi đã đi rất nhiều lần.
Cánh cửa ấy tôi cũng đã đứng trước rất nhiều lần.
Chỉ là chưa lần nào được bước vào.
Tôi giơ tay gõ.
Cốc.
Cốc.
“Bố.”
“Mẹ.”
Không ai đáp.
Nhưng tôi biết họ ở bên trong.
Ba năm rồi.
Lần nào cũng vậy.
Tôi đứng ngoài.
Họ ở trong.
Chỉ cách nhau một cánh cửa.
Nhưng khoảng cách ấy dường như xa hơn cả sống và ch/e/t.
“Bố mẹ.”
Tôi áp tay lên cửa.
“Con biết sai rồi.”
“Ba năm rồi.”
“Hai người nói với con một câu được không?”
“Không cần mở cửa.”
“Con cũng không vào.”
“Chỉ cần trả lời con một tiếng thôi.”
Tôi chờ.
Một phút.
Rồi lâu hơn.
Căn nhà vẫn yên lặng.
Tôi cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền.
Ba năm trước, ngay trong tang lễ của Tô Đình, bố mẹ đã tuyên bố từ nay không còn đứa con gái là tôi.
Khi ấy tôi nghĩ họ chỉ quá đau lòng.
Qua một thời gian sẽ nguôi.
Một tháng.
Nửa năm.
Một năm.
Ba năm.
Tôi mới hiểu họ không nói trong lúc nóng giận.
Họ thật sự không cần tôi nữa.
Tôi lấy tiền lương trong túi ra, nhét qua khe cửa.
“Tiền tháng này con để đây.”
“Bố mẹ mua chút đồ ngon mà ăn.”
Tôi lau nước mắt.
“Con đi nhé.”
Không ai giữ lại.
Tôi rời khỏi khu tập thể mà không muốn trở về căn nhà có Thẩm Từ Dã.
Nhưng ngoài nơi đó ra, tôi cũng chẳng biết mình có thể đi đâu.
Cuối cùng tôi cứ đi vô định.
Đến lúc nhận ra, tôi đã tới gần trường bắn.
Nơi này hồi nhỏ tôi thường theo Tô Đình tới chơi.
Anh luôn chê tôi chạy chậm.
Chê sức tay yếu.
Chê động tác bắn không chuẩn.
Nhưng huấn luyện xong, người lén mua đồ ăn cho tôi cũng luôn là anh.
Tôi đứng đó rất lâu.
Bỗng muốn chụp lại một tấm ảnh.
Lần sau tới ngày giỗ anh, tôi có thể mang theo cho anh xem.
Tôi lấy điện thoại ra.
Đúng lúc ấy, ánh mắt vô tình lướt qua nhà khách quân khu bên đường.
Ngón tay tôi dừng trên màn hình.
Sau lớp cửa kính, tôi nhìn thấy một người quen.
Thẩm Từ Dã.
Anh ta nói sẽ đưa Diệp Vi tới khách sạn năm sao.
Nhưng hai người lại ở đây.
Diệp Vi đội mũ sinh nhật, ngồi trước một chiếc bánh kem.
Thế nhưng điều khiến tôi không thể bước tiếp là hai người ngồi đối diện cô ta.
Bố tôi.
Và mẹ tôi.
Tôi vừa đứng ngoài cửa nhà họ.
Tôi vừa cầu xin họ nói với mình một câu.
Còn bây giờ mẹ đang mỉm cười.
Bà bưng một bát mì đặt trước mặt Diệp Vi.
Nụ cười dịu dàng ấy tôi đã ba năm không được nhìn thấy.
“Vi Vi, sinh nhật vui vẻ.”
“Đây là mì trường thọ mẹ tự tay làm.”
Diệp Vi lập tức ôm lấy cánh tay bà.
“Cảm ơn mẹ nuôi.”
Hai chữ ấy khiến chân tôi như bị đóng xuống đất.
Mẹ nuôi.
Bố cũng lấy một tấm thẻ ngân hàng ra.
“Bố già rồi, không biết các con thích quà gì.”
“Trong này có mười vạn tệ.”
“Con thích gì thì tự mua.”
Diệp Vi cười đến cong mắt.
“Bố nuôi tốt với con quá.”
“Kiếp sau con nhất định phải làm con gái ruột của bố.”
Tôi cúi xuống nhìn số tiền mình vừa nhét qua khe cửa.
Tiền lương cả tháng.
Tôi sợ bố mẹ sống không tốt.
Sợ họ không nỡ mua đồ ăn ngon.
Nhưng hình như tôi lo thừa rồi.
Họ sống rất tốt.
Chỉ là không muốn sống cùng tôi.
Thẩm Từ Dã ngồi bên cạnh bật cười, đưa tay véo nhẹ mũi Diệp Vi.
“Đã cảm động rồi?”
“Còn bất ngờ nữa.”
Anh ta vỗ tay.
Tiếng đàn vang lên.
Một người từ phía trong đẩy bánh kem ra.
Ban đầu tôi không nhìn rõ mặt.
Cho đến khi người đó bước qua vùng sáng.
Một khuôn mặt quen thuộc hiện ra.
Tôi nhìn đôi mắt ấy.
Sống mũi ấy.
Khóe môi ấy.
Điện thoại trượt khỏi tay.
Tôi vội vàng nắm lại.
Cả người cứng đờ.
Người đang đứng trước mặt Diệp Vi là Tô Đình.
Anh trai tôi.
Người đã ch/e/t ba năm trước.
Người tôi quỳ trước mộ xin lỗi suốt ba năm.
Người khiến tôi không dám sống vui vẻ dù chỉ một ngày.
Anh đứng đó.
Không phải linh hồn.
Không phải ảo giác.
Anh còn sống.
Tô Đình mỉm cười với Diệp Vi.
“Vi Vi.”
“Sinh nhật vui vẻ.”
Diệp Vi lập tức bật dậy.
“Anh!”
“Sao anh lại tới?”
Tô Đình cười, búng trán cô ta.
“Anh đã hứa đón sinh nhật hai mươi lăm tuổi với em.”
“Sao có thể thất hứa?”
Cả bàn cười vui vẻ.
Tôi đứng ngoài cửa kính.
Không ai biết một người đã chịu tang ba năm đang nhìn họ.
Thẩm Từ Dã đi tới vỗ vai Tô Đình.
“Ba năm nay vất vả cho cậu.”
Tô Đình lắc đầu.
Sau đó Thẩm Từ Dã nói:
“Năm đó nếu cậu không diễn màn giả ch/e/t ấy, Tô Từ làm sao chịu buông tha cho Diệp Vi.”
Tôi không còn nghe thấy tiếng đàn nữa.
Trong đầu chỉ còn hai chữ.
Giả ch/e/t.
Anh trai tôi không ch/e/t.
Tang lễ là giả.
Ngôi mộ là giả.
Ba năm qua cũng là một màn kịch.
Tô Đình thở dài.
“Nếu Tiểu Từ không cực đoan như vậy, tôi cũng không cần dùng đến cách này.”
“Thật ra mỗi năm nhìn nó quỳ trước mộ lâu như thế, tôi cũng đau lòng.”
Tôi bỗng không thở nổi.
Anh biết.
Anh biết tôi đến thăm mộ.
Anh biết tôi quỳ ở đó.
Anh nghe tôi xin lỗi.
Anh biết có những ngày tôi quỳ đến chân tê cứng, chỉ cầu mong tối đó anh xuất hiện trong giấc mơ.
Nhưng anh chưa từng xuất hiện.
Bởi anh vốn chưa ch/e/t.
“Đợi thêm hai năm nữa đi.”
Tô Đình nói.
“Khi Tiểu Từ hoàn toàn quen với việc Vi Vi tồn tại, tôi sẽ nói sự thật.”
“Đến lúc ấy chắc nó cũng hết cực đoan rồi.”
“Không cần để nó mắc kẹt mãi trong chuyện cũ.”
Mắc kẹt?
Tôi suýt bật cười.
Ba năm qua tôi không dám vui.
Không dám tiêu tiền.
Không dám tức giận.
Không dám cảm thấy mình oan ức.
Mỗi khi đau khổ, tôi đều tự nhắc:
Đáng đời.
Đây là báo ứng của mày.
Mày hại ch/e/t anh trai.
Mày khiến bố mẹ mất con.
Mày làm cả gia đình tan nát.
Vậy mà bây giờ, người đã “ch/e/t” ấy đang khỏe mạnh đứng trước mặt tôi.
Tôi còn chưa kịp hiểu ba năm qua của mình rốt cuộc là gì, mẹ đã lên tiếng:
“Gần đây Tiểu Từ ngoan hơn nhiều rồi.”
Bà ngập ngừng.
“Hay tháng này đừng cho người tới đòi nợ nữa?”
Tôi khựng lại.
Bố lập tức bác bỏ:
“Không được.”
“Con bé suy nghĩ nhiều, tính tình lại cực đoan.”
“Nếu không phải mỗi tháng Từ Dã cho người giả làm bên Kỷ luật Quân khu tới đòi tiền, ép nó tập trung kiếm tiền, Vi Vi có thể yên ổn được ba năm sao?”
Tôi đứng bất động.
Tôi tưởng phát hiện anh trai còn sống đã là điều đáng sợ nhất tối nay.
Hóa ra chưa phải.
Những khoản nợ cũng là giả.
Sau khi Tô Đình “ch/e/t”, những khoản tiền liên quan đến anh bị điều tra.
Tiền tuất chưa được giải quyết.
Rồi từng món nợ lần lượt tìm đến tôi.
Tôi bán những thứ có thể bán.
Không đủ.
Tôi nhận thêm nhiệm vụ.
Việc người khác ngại khó, tôi nhận.
Việc người khác sợ nguy hiểm, tôi tranh.
Chỉ cần có tiền.
Có tuần tôi gần như không ngủ.
Có lần tôi ngất ngay tại chỗ làm, khi mở mắt đã nằm trong phòng cấp cứu.
Bác sĩ bảo nghỉ ngơi.
Tôi vẫn quay lại làm.
Bởi tôi sợ người của ban Kỷ luật tới.
Tôi nghĩ đó là nợ của anh trai.
Mà anh trai ch/e/t vì tôi.
Tôi phải trả.
Hóa ra chẳng có ai đòi tôi cả.
Là Thẩm Từ Dã.
Anh ta thuê người.
Tạo ra những khoản nợ không tồn tại.
Mỗi tháng ép tôi trả tiền.
Chỉ để tôi không còn tiền.
Không còn tiền thì phải làm việc.
Làm đến kiệt sức thì không còn thời gian gây chuyện với Diệp Vi.
Một kế hoạch thật hoàn hảo.
Bố mẹ được yên ổn.
Tô Đình được sống.
Thẩm Từ Dã bảo vệ được Diệp Vi.
Diệp Vi không bị tôi quấy rầy.
Chỉ cần hy sinh một người.
Là tôi.
Tô Đình còn gật đầu.
“Bố nói đúng.”
“Không thể mềm lòng.”
“Trong tay Tiểu Từ không có tiền, nó mới không đủ sức gây chuyện.”
Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.
Gầy.
Tiều tụy.
Quầng mắt thâm.
Sắc mặt trắng nhợt.
Quần áo đã cũ.
Rồi nhìn Diệp Vi.
Cô ta ngồi giữa gia đình tôi.
Ăn mì trường thọ mẹ tôi nấu.
Nhận mười vạn tệ bố tôi tặng.
Có chồng tôi ngồi bên cạnh.
Có anh trai tôi trở về chúc mừng sinh nhật.
Ba năm qua tôi còng lưng trả một món nợ không tồn tại.
Còn họ dùng ba năm ấy để bảo vệ cuộc sống bình yên của cô ta.
Lồng ngực tôi đau dữ dội.
Tôi lảo đảo lùi lại.
Cánh tay quệt trúng lọ hoa đặt cạnh cửa.
Choang!
Âm thanh vỡ vụn khiến tất cả bên trong đồng loạt quay đầu.
Tôi nhìn họ.
Họ nhìn tôi.
Nụ cười trên từng gương mặt cùng lúc biến mất.
Thẩm Từ Dã là người đầu tiên lao ra.
“Tiểu Từ!”
Anh ta nắm cổ tay tôi.
“Sao em lại ở đây?”
Trong mắt anh ta có hoảng loạn.
Tôi nhìn bàn tay ấy.
Người đàn ông này mỗi đêm vẫn ngủ bên cạnh tôi.
Cũng chính anh ta mỗi tháng thuê người tới ép tôi trả nợ.
Tôi hất tay ra.
Không hỏi anh ta.
Không đánh anh ta.
Tôi chỉ bước vào trong.
Mẹ lập tức đứng dậy.
Bà chắn trước Diệp Vi theo bản năng.
“Mày định làm gì?”
Bước chân tôi dừng lại.
Ba năm trước, có lẽ câu này đủ khiến tôi phát điên.
Nhưng bây giờ tôi thậm chí không nhìn Diệp Vi.
Tôi đi ngang qua mẹ.
Đứng trước Tô Đình.
Anh trai mà tôi đã nhớ suốt ba năm.
Có những đêm tôi chỉ cầu xin một chuyện.
Anh về gặp em trong mơ đi.
Một lần thôi.
Bây giờ anh đứng ngay trước mắt.
Tôi lại chẳng thấy vui.
Tôi nhìn anh thật lâu.
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay lúc nào không biết.
“Tại sao?”
Giọng tôi run lên.
“Tại sao phải lừa em?”
“Anh trai.”
Tô Đình im lặng rất lâu.
Cuối cùng anh nói:
“Xin lỗi.”
“Diệp Vi từng cứu mạng anh.”
“Anh không thể nhìn em hủy hoại cô ấy.”
“Cho nên năm đó anh mới…”
Tôi bật cười.
“Vậy em thì sao?”
Tô Đình im bặt.
Tôi nhìn người anh trai mình từng yêu thương nhất.
“Anh không thể nhìn Diệp Vi bị em hủy hoại.”
“Cho nên anh cùng tất cả mọi người hủy hoại em?”
“Ba năm của em thì sao?”
“Em đáng bị như vậy à?”
Không ai trả lời.
Mẹ đi tới nắm tay tôi.
Lần này giọng bà đã dịu hơn.
“Tiểu Từ.”
“Anh trai con cũng muốn tốt cho con.”
“Con nhìn xem, hai năm nay con với Vi Vi chẳng phải chung sống rất yên ổn sao?”
Tôi nhìn bà.
Yên ổn.
Đương nhiên rồi.
Họ dùng cái ch/e/t của anh trai để ép tôi học cách sợ hãi.
Dùng sự tuyệt tình của bố mẹ khiến tôi tin rằng mình không còn tư cách được yêu.
Dùng những khoản nợ giả vét sạch tiền trong tay tôi.
Bắt tôi làm việc đến mức chẳng còn sức lực để hỏi chồng mình đang ở đâu.
Cuối cùng, họ thành công rồi.
Tô Từ không còn làm loạn.
Không ghen.
Không tranh.
Không hỏi.
Không quản.
Thậm chí tự tay đón Diệp Vi trở về.
Một Tô Từ như vậy thật dễ sống chung.
Bố thở dài.
“Tiểu Từ.”
“Bố mẹ già rồi.”
“Không chịu nổi con giày vò thêm nữa.”
“Chuyện qua rồi thì để nó qua đi.”
“Con cứ giống ba năm nay là được.”
“Không nhìn.”
“Không hỏi.”
“Không quản.”
“Ngày tháng của tất cả mọi người đều dễ sống.”
Tôi nhìn từng người trong căn phòng.
Bố.
Mẹ.
Tô Đình.
Thẩm Từ Dã.
Cuối cùng là Diệp Vi.
Đến lúc này tôi mới hiểu.
Ba năm qua, cuộc sống của họ thật sự rất dễ chịu.
Bố mẹ mất một đứa con gái ruột nhưng có thêm một cô con gái nuôi ngoan ngoãn.
Anh trai tôi chưa từng ch/e/t.
Diệp Vi được cả gia đình tôi che chở.
Thẩm Từ Dã vừa giữ được cuộc hôn nhân, vừa bảo vệ được người anh ta muốn bảo vệ.
Mọi người đều có được thứ mình muốn.
Chỉ có tôi tin tang lễ ấy là thật.
Tin ngôi mộ ấy là thật.
Tin từng khoản nợ là thật.
Tin bố mẹ hận mình là điều mình đáng phải chịu.
Tôi đã dùng ba năm để trả giá cho một cái ch/e/t chưa từng xảy ra.
Đến cuối cùng mới phát hiện—
Trong tất cả những người có mặt ở đây,
chỉ có mình tôi thật sự chịu tang suốt ba năm.
03/09/2026