Tiểu Linh Nhi - 张灵尼

Tiểu Linh Nhi - 张灵尼

Share

Hướng dẫn lấy link truyện full đây nhé mn
Link lấy truyện 👉 http://truyen.chat/
Thấy hay cho mik 1 dõi
1 Đánh giá cho kênh dỡ flop 🥰

08/07/2026

[Hoàn] Chồng cũ gửi cho con gái một con búp bê rách nát, ai ngờ bên trong lại giấu bí mật động trời của anh ta!

Sau khi tái hôn, chồng cũ bất ngờ gửi cho con gái tôi một con búp bê cũ rách tả tơi.

Nhìn thứ bẩn thỉu ấy, tôi tức đến bốc hỏa.

“Ly hôn ba năm không thèm hỏi han lấy một câu, giờ nhớ ra mình còn có đứa con gái thì lại gửi cái đống rách nát này?”

Tôi tiện tay định ném luôn vào thùng rác.

Nhưng con gái ôm chặt con búp bê không chịu buông, khóc đến khàn cả giọng:

“Đây là quà bố cho! Không được vứt!”

Tôi mềm lòng, cuối cùng cũng mặc kệ con bé.

Nào ngờ nửa đêm hôm đó, tôi nghe thấy trong phòng con có tiếng sột soạt khe khẽ.

Tôi đẩy cửa bước vào thì thấy đứa con gái năm tuổi đang ngồi bệt dưới đất, đôi bàn tay nhỏ bé thò vào chỗ rách ở bụng con búp bê, từng chút từng chút lấy đồ bên trong ra.

Trên sàn đã trải sẵn một mảnh giấy bị gấp đi gấp lại rất nhiều lần, còn có một thứ được quấn kín bằng mấy lớp màng bọc thực phẩm.

Tôi ngồi xổm xuống, mở tờ giấy ra.

Chỉ có đúng một dòng chữ.

Là nét bút của chồng cũ.

Chữ viết nguệch ngoạc run rẩy, như thể lúc viết tay anh đang phát run.

Máu trong người tôi lập tức lạnh toát.

Tôi lại nhìn sang thứ được bọc trong lớp màng kia —

Là một chiếc USB.

Cùng với một bản photo chứng minh thư của người vợ hiện tại của anh ta.

Sau khi tái hôn, chồng cũ bất ngờ gửi cho con gái tôi một con búp bê cũ rách tả tơi.

Đơn hàng được giao hỏa tốc nội thành, phí nhận hàng trả sau.

Tôi nhìn thứ bẩn thỉu ấy — lớp bông bên trong còn b**g cả ra khỏi đường may — mà tức đến nghẹn họng.

Sau khi ly hôn, Chu Minh như biến mất khỏi cõi đời.

Tiền cấp dưỡng? Chưa từng gửi.

Điện thoại? Chưa từng gọi.

Giờ thì anh ta cưới được thiên kim nhà giàu, cả thành phố ai cũng biết.

Khó khăn lắm mới nhớ ra mình còn có đứa con gái, vậy mà lại gửi cái đống rác này tới để chọc tức tôi?

“Lạc Lạc, lại đây.”

Tôi cố nén cơn giận, giữ giọng bình tĩnh hết mức có thể.

Con bé năm tuổi lon ton chạy tới, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn tôi:

“Mẹ ơi, là gì vậy?”

“Một… thứ rác rưởi.”

Tôi vừa nói vừa xách một chân con búp bê lên, tiện tay định ném vào thùng rác cạnh cửa.

Đôi mắt Lạc Lạc lập tức mở to.

Con bé như một chú báo con bị chọc giận, lao tới ôm chặt con búp bê, như thể đang ôm báu vật quý giá nhất trên đời.

“Không được vứt!”

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Đây là quà bố cho con! Là bố tặng con!”

Tim tôi đau nhói.

Ba năm rồi.

Đối với Lạc Lạc, từ “bố” chỉ còn là một khái niệm mơ hồ.

Con bé thậm chí không còn nhớ rõ mặt Chu Minh.

Nhưng huyết thống đúng là thứ kỳ lạ.

“Mẹ ơi, con xin mẹ, đừng vứt nó mà…”

Lạc Lạc khóc đến khản giọng, cả cơ thể nhỏ bé run lên bần bật.

Tôi thở dài, cuối cùng vẫn mềm lòng.

“Được rồi, không vứt.”

Tôi ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho con bé.

“Nhưng nó bẩn quá, để mẹ giặt cho con nhé?”

Lạc Lạc do dự một lúc, rồi vẫn ôm khư khư con búp bê vào lòng, lắc đầu.

“Không, bố vốn dĩ là như vậy mà.”

Con bé nói gì cơ?

Tôi chẳng hiểu nổi, nhưng cũng không ép thêm nữa.

Tôi để mặc con bé ôm con búp bê bẩn thỉu ấy về phòng.

Đến bữa tối, Lạc Lạc còn đặt con búp bê lên chiếc ghế trẻ em bên cạnh, nghiêm túc bày bát đũa cho nó.

“Búp bê, ăn cơm nào.”

Nhìn cảnh đó, lòng tôi ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.

Chu Minh, rốt cuộc anh muốn làm gì?

Muốn dùng cách này để chứng minh thứ tình cha rẻ mạt của mình sao?

Hay muốn nhắc tôi rằng anh vẫn có thể dễ dàng ảnh hưởng đến cuộc sống của mẹ con tôi?

Tôi nhắn cho anh ta một tin.

“Ý anh là gì?”

Nửa tiếng sau, bên kia mới trả lời.

“Lạc Lạc thích không?”

Tôi bật cười lạnh, ngón tay gõ nhanh trên màn hình.
19687
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
07:00:40 8/7/2026

07/07/2026

[Hoàn] Ta ở Chiếu ngục thay người ta róc xương suốt bảy năm.

Cả kinh thành đều gọi ta là Hoạt Diêm La.

Không ai biết rằng, kẻ ngày mai sẽ bị chém ở Ngọ Môn, chính là ta.

Tội danh là thông địch.

Nhân chứng là Nhiếp chính vương Bùi Tự.

Hắn đích thân ném bản nhận tội xuống trước mặt ta, giọng lạnh nhạt:

“Thẩm Hành, điểm chỉ.”

Kiếp trước, ta đã điểm chỉ.

Bởi vì hắn nói, cục diện nguy cấp, Tô Kiến Nguyệt không thể xảy ra chuyện.

Đợi sóng gió qua đi, hắn sẽ cứu ta.

Vì thế, ta tin hắn.

Nhưng thứ ta chờ được, là lưỡi đao nơi Ngọ Môn, là một bầu rượu lạnh Tô Kiến Nguyệt đưa qua song xe tù.

Nàng ta cười nói với ta:

“Thẩm tỷ tỷ, tỷ thật đáng thương.”

“Đến cả trước khi tỷ chết muốn gặp chàng một lần, chàng cũng chê xúi quẩy.”

Trước khi đao hạ xuống.

Ta trông thấy trên thành lâu có vạt áo màu huyền thoáng qua.

Bùi Tự đã đến.

Hắn không cứu ta.

Sống lại một đời.

Khi bản nhận tội bị đẩy đến trước mặt ta.

Ta cúi đầu nhìn rất lâu.

Sau đó giơ tay lên, ngay trước mặt cả sảnh quan viên, xé nát tờ giấy ấy.

“Ta không nhận.”

Chính đường Đại Lý Tự tĩnh lặng như chết.

Quan viên hai bên đồng loạt biến sắc.

Tô Kiến Nguyệt vịn tay tỳ nữ đứng sau bình phong, khẽ ho một tiếng.

Bùi Tự ngước mắt nhìn ta.

Sắc mặt hắn không đổi, chỉ là chén trà trong tay hơi khựng lại.

“Thẩm Hành, nàng biết mình đang nói gì không?”

Ta đương nhiên biết.

Kiếp trước, chính tại nơi này.

Ta thay Tô Kiến Nguyệt nhận ba tội chết: tư thả mật thám Bắc Địch, thiêu hủy lương thảo, giả tạo quân lệnh.

Cả triều xôn xao.

Bùi Tự giữ lại được Tô Kiến Nguyệt.

Ta bị tống vào tử lao.

Ba ngày sau hỏi chém.

Khi ấy hắn nói với ta:

“Kiến Nguyệt là hậu nhân trung liệt, thân thể lại yếu, không chịu nổi hình tấn trong Chiếu ngục.”

“Nàng thì khác.”

“Nàng đã ở Chiếu ngục bảy năm, biết làm thế nào để sống sót.”

Nực cười biết bao.

Hóa ra ta biết nhịn đau, biết nuốt máu, biết chống thẳng xương cốt, thì nên thay người khác đi chết.

Ta quỳ dưới công đường, chậm rãi nói:

“Thần nữ biết.”

“Thần nữ nói, bản nhận tội là giả.”

“Kho lương không phải do ta đốt.”

“Mật thám Bắc Địch không phải do ta thả.”

“Quân lệnh cũng không phải do ta giả tạo.”

Đại Lý Tự khanh sa sầm mặt:

“Thẩm Hành! Trước đó rõ ràng ngươi đã nhận tội, nay lại phản cung, có biết tội thêm một bậc không?”

Ta chậm rãi ngẩng đầu.

“Trước đó nhận tội là do Nhiếp chính vương bức cung.”

Trên công đường lặng đi trong nháy mắt.

Có người hít ngược một hơi khí lạnh.

Tô Kiến Nguyệt ho càng gấp hơn.

Bùi Tự cuối cùng cũng đặt chén trà xuống.

Hắn nhìn ta, giọng không nghe ra vui giận:

“Bức cung?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Vương gia sai người treo nghĩa huynh của ta trong thủy lao ba ngày.”

“Lại đem di vật của mẫu thân ta đốt ngay trước mặt ta.”

“Còn nói với ta, chỉ cần ta nhận tội, sẽ giữ lại cho nghĩa huynh ta một mạng.”

“Như thế không gọi là bức cung thì gọi là gì?”

Ánh mắt Bùi Tự chợt lạnh.

“Thẩm Hành, cẩn ngôn.”

Ta bật cười.

Kiếp trước, ta sợ nhất hắn dùng ánh mắt này nhìn ta.

Vì sợ, nên ta lùi bước.

Cũng chính vì lùi bước, cuối cùng mới mất mạng.

Nay nghĩ lại, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ta cúi người bái xuống, giọng rõ ràng:

“Thần nữ xin thẩm tra lại án phóng hỏa kho lương.”

“Xin truyền nhân chứng, tra sổ sách, nghiệm vết thương.”

“Xin bệ hạ đích thân xét xử.”

Đại Lý Tự khanh đập mạnh xuống án:

“Hồ đồ!”

Ta lấy từ trong tay áo ra nửa chiếc khuy đồng.

Khuy đồng dính máu, mép còn có vết cháy.

“Đây là thứ tìm được ở cửa ngầm phía đông kho lương.”

“Trong kinh chỉ có thân vệ phủ Định Viễn hầu mới dùng loại khuy này trên giáp phục.”

Sắc mặt Tô Kiến Nguyệt trắng bệch.

Nàng ta là cô nhi của Định Viễn hầu.

Cựu bộ của phủ Định Viễn hầu nay đều ở bên cạnh nàng ta.

Bùi Tự nhìn chằm chằm nửa chiếc khuy đồng kia.

Một lúc lâu sau, hắn bỗng bật cười khẽ.

“Nàng đã sớm có chuẩn bị.”
19668
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
19:01:17 7/7/2026

07/07/2026

[Hoàn] Tôi có một quy tắc: mỗi ngày chỉ cứu ba người.

Chỉ cần người đó lấy được suất chữa trị, tôi sẽ không từ chối bất kỳ ai, không nhìn thân phận, không thu tiền khám.

Dù bệnh nặng đến mức nào, chỉ cần tôi ra tay, họ đều có thể sống.

Vì vậy, tôi là hy vọng duy nhất của tất cả những bệnh nhân mắc bệnh nan y.

Suất đầu tiên hôm nay đã được dùng từ sáng sớm.

Ba giờ chiều, bệnh nhân thứ hai được đẩy vào.

Đó là một bác sĩ làng.

Ông ấy lên núi khám bệnh thiện nguyện, gặp sạt lở đất. Trong lúc nguy cấp, ông đẩy hai học sinh ra ngoài, còn bản thân thì bị vùi lấp.

Khi được cứu ra, ông đã thoi thóp, bác sĩ nào cũng lắc đầu bó tay.

Truyền thông toàn tỉnh đều đang chờ mong ông ấy chết đi sống lại.

Tôi nhìn bệnh án, rồi nhìn người nằm trên cáng.

Sau đó tôi nói:

“Không cứu.”

“Tại… tại sao!?”

Hai học sinh may mắn sống sót lập tức trợn tròn mắt, không dám tin.

Nữ sinh trong số đó van nài:

“Bác sĩ Tần, thần y Tần!”

“Cháu biết bản lĩnh của cô, cũng biết quy tắc của cô, mỗi ngày chỉ cứu ba người! Nhưng bọn cháu là người thứ hai mà, tại sao cô không cứu?”

Nam sinh cũng đỏ hoe mắt, cúi gập người trước tôi.

“Thần y, cháu xin cô. Thầy cháu vì cứu bọn cháu nên mới bị vùi dưới đá. Cô nhìn đầu thầy ấy đi, xương sọ cũng bị đập vỡ rồi… Bác sĩ trong tỉnh đến xem, chỉ lắc đầu rồi bỏ đi. Trên đời này, ngoài cô ra không ai cứu được thầy cháu nữa.”

“Cầu xin cô.”

Tôi liếc nhìn bác sĩ làng nằm trên cáng.

Ông ta tên là Lưu Minh, là vị bác sĩ nổi tiếng nhất trong làng.

Người trong làng bị đau đầu, sốt nhẹ hay gặp chuyện khẩn cấp đều do Lưu Minh xử lý.

Có những bệnh không chết ngay, nhưng hành hạ người ta sống không bằng chết.

Bệnh viện không chữa được, nhưng ông ta chữa được.

Mỗi lần khám bệnh cho bà con, ông ta đều không thu tiền thuốc.

Năm nay ông ta đã năm mươi tuổi, ở ngôi làng này cũng xem như là người có uy tín, được nhiều người kính trọng.

Nhưng tôi vẫn kiên quyết:

“Tôi cứu người có quy tắc của tôi. Ba năm qua chưa ai phá được.”

“Hôm nay còn hai suất cuối cùng. Cứu ai cũng được, riêng ông ta thì không!”

Tôi vừa nói vừa định đóng cửa, nhưng nam sinh kia lại dùng cánh tay chặn chặt khung cửa.

Mắt cậu ta đỏ ngầu, mặt đầy mồ hôi vì sốt ruột.

“Cô nói cô có quy tắc, nhưng bọn cháu đang làm đúng quy tắc của cô mà!”

“Ai cũng nói cô là thần y, chỉ cần người ta còn một hơi thở thì cô cũng có thể kéo họ từ cõi chết về. Ngay cả thầy cháu cũng từng nói y thuật của thầy ấy còn kém cô.”

“Vậy mà bây giờ cô thấy chết không cứu, còn xứng làm thần y sao? Còn nói gì đến cứu người giúp đời nữa?”

Tôi dùng sức đẩy cửa, nhưng vẫn không đẩy nổi.

Động tĩnh bên này khiến không ít dân làng kéo đến xem.

“Người trẻ tuổi à, muốn tìm thần y Tần chữa bệnh thì phải theo quy tắc của cô ấy. Một ngày chỉ ba người, thêm một người cũng không được.”

“Đúng đó, mấy người là người nơi khác đến phải không? Nhìn là biết không…”

Người kia vừa nói vừa nhìn xuống người bê bết máu trên mặt đất, rồi đột nhiên khựng lại.

Ngay sau đó, sắc mặt ông ta thay đổi hẳn.

“Này, này!”

“Đây chẳng phải bác sĩ Lưu sao? Ông ấy bị làm sao vậy?”

Hai học sinh lập tức òa khóc.

“Thầy cháu vì cứu bọn cháu nên bị đá đè bị thương, vậy mà nữ bác sĩ này sống chết không chịu cứu người.”

“Rõ ràng bọn cháu là người thứ hai đến hôm nay mà!”

Dân làng nghe xong, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

Trưởng làng chen ra khỏi đám đông, mặt đỏ bừng vì sốt ruột, giậm chân nói:

“Thần y Tần, cô còn không mau cứu người thì đợi gì nữa? Đây là bác sĩ Lưu đó! Đừng nói ông ấy là người thứ hai, dù ông ấy là người thứ tư đến thì cô cũng phải cứu!”

Tay tôi siết chặt khung cửa, thái dương giật liên hồi.

“Tôi khám bệnh cứu người ở đây ba năm, không nhìn thân phận, không thu tiền khám, không cầu báo đáp!”
19625
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
12:01:08 7/7/2026

07/07/2026

[Hoàn] Ngày điền nguyện vọng đại học, hoa khôi của trường nói nhà mình có người quen ở Bắc Đại, rồi khuyên Tống Hạc — người vừa đủ điểm sàn đại học — mạnh dạn đăng ký Bắc Đại.

Kiếp trước, tôi lấy điểm chuẩn các năm của Bắc Đại ra phân tích, khuyên nhủ đủ đường mới khiến Tống Hạc từ bỏ ý định ấy.

Nhưng đến ngày có giấy báo trúng tuyển, một bạn cùng lớp có điểm thi còn thấp hơn Tống Hạc lại được Bắc Đại đặc cách nhận vào.

Còn Tống Hạc, vì nghe lời khuyên của tôi, chỉ có thể vào một trường đại học bình thường.

Hoa khôi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.

“Nếu không phải cậu cản tôi đi cửa sau cho Tống Hạc, anh ấy đã cầm được giấy báo trúng tuyển Bắc Đại rồi!”

“Rõ ràng anh ấy là hạt giống của Bắc Đại, vậy mà cậu lại bắt anh ấy đăng ký đại học thường. Cậu hủy hoại tương lai của anh ấy!”

Dưới sự kích động cố ý của cô ta, Tống Hạc đánh tôi đến tàn phế.

Không ngờ sau khi bị tàn phế, nhờ câu chuyện “học sinh khuyết tật thi đỗ thủ khoa huyện”, tôi lại nổi tiếng trên mạng như một tấm gương truyền cảm hứng.

Ngày lãnh đạo đến nhà trao tiền thưởng cho tôi, Tống Hạc đỏ mắt đẩy tôi từ trên cao xuống.

“Dựa vào đâu mà mọi chuyện tốt đều thuộc về cô? Nếu không có cô, tôi chắc chắn sẽ sống tốt hơn cô gấp nghìn lần!”

Tôi rơi xuống chết tại chỗ.

Còn Tống Hạc, nhờ quan hệ của hoa khôi, được đưa ra nước ngoài học ở một trường Ivy League.

Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về ngày điền nguyện vọng.

Lần này, tôi không chút do dự bày tỏ sự tán thành tuyệt đối với đề nghị của hoa khôi.

Đồng thời âm thầm bật chế độ quay video.

Từ tầng mười tám rơi xuống, cơ thể tôi vỡ nát. Linh hồn tôi lại lơ lửng giữa không trung.

Tống Hạc đứng trên sân thượng. Nụ cười đắc ý độc ác trên mặt hắn lập tức đổi thành vẻ hoảng loạn giả tạo.

“Cứu với! Lâm Niệm gian lận thi đại học, sợ tội nên tự sát rồi!”

Dưới sự vu oan có chủ đích của Tống Hạc, tôi trở thành kẻ gian lận trong kỳ thi đại học, vì sợ bại lộ nên chọn cách tự tử.

Bố mẹ tôi vất vả cả đời. Nửa đời trước luôn cúi đầu nhẫn nhịn, cuối cùng cũng vì tôi đỗ thủ khoa tỉnh mà có thể ngẩng cao đầu.

Nhưng vì sự hãm hại ác độc của Tống Hạc, từ đó họ phải chịu ánh mắt khinh miệt và lời sỉ nhục của hàng xóm láng giềng.

Cuối cùng, cả hai nghĩ quẩn rồi cùng tự sát.

Giây trước, linh hồn tôi còn nhìn thi thể chết không nhắm mắt của bố mẹ, gào khóc đến đứt ruột.

Giây sau, giọng nói khó chịu của Tống Hạc vang lên bên tai tôi:

“Lâm Niệm, cậu có nghe không đấy?”

“Giả Dao nói có thể đi cửa sau cho tôi, nhờ quan hệ đưa tôi vào Bắc Đại. Cậu học giỏi, mấy ngày nay chắc chắn theo dõi không ít tin tuyển sinh của Bắc Đại. Cậu thấy chuyện này có đáng tin không?”

Giọng nói quen thuộc như sấm nổ bên tai. Cơn lạnh chạy dọc từ xương cụt lên tận da đầu tôi.

Đến khi hắn hỏi đi hỏi lại mấy lần, tôi mới nhận ra.

Tôi đã重 sinh.

Trở về đúng ngày điền nguyện vọng.

Lúc này, tuy Tống Hạc cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng niềm vui sướng trong khóe mắt, nét mày không thể che giấu được.

Hoàn toàn khác với vẻ mặt méo mó, ghen ghét ở kiếp trước khi biết tôi đỗ Bắc Đại còn hắn chỉ vào được một trường bình thường.

Tôi cố nén thôi thúc muốn xé xác hắn, cúi đầu lén mở chức năng quay video trên điện thoại, giấu trong tay áo, đảm bảo ống kính hướng đúng về phía hai người họ.

Từ nhỏ Tống Hạc đã có khuynh hướng bạo lực. Thấy tôi mãi không trả lời, cơn giận của hắn lập tức bùng lên.

Bàn tay to của hắn túm mạnh tóc tôi, giật ra phía sau. Giọng điệu đầy châm chọc:

“Lớp trưởng Lâm, sao nghe tin tôi có thể vào Bắc Đại mà phản ứng chậm chạp thế?”

“Đồ xấu xí như cậu, bình thường đã ghen tị vì Giả Dao xinh đẹp rồi. Bây giờ nghe thấy cô ấy còn có thể giúp tôi vào Bắc Đại, chắc ghen đến phát điên rồi chứ gì!”
19616
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
07:00:44 7/7/2026

06/07/2026

[Hoàn] Từ nhỏ, mẹ tôi đã dạy tôi rằng: thứ gì của đàn ông mà bẩn rồi thì cứ cắt phăng đi.

Vậy nên vào ngày kỷ niệm mười năm cưới, khi chồng tôi vì một tin nhắn “gửi nhầm” mời đến khách sạn của một cô gái trẻ mà bỏ lại tôi cùng cả sảnh khách khứa, tôi không hề ngăn cản.

Tôi chỉ mỉm cười xé nát bản cam kết ba mươi nghìn chữ do chính tay anh ta viết, rồi tuyên bố hai chuyện.

Thứ nhất, đổi địa điểm tiệc sang khách sạn.

Thứ hai, thêm bố mẹ, họ hàng và bạn bè của cô gái kia vào danh sách khách mời danh dự của buổi tối.



Khi cả đoàn người rầm rộ kéo đến trước cửa căn phòng tổng thống của khách sạn, tiếng động hỗn loạn bên trong cùng từng tiếng “bố ơi” bị gọi đến lạc giọng của cô gái tên Mạnh Hàm vang vọng khắp hành lang.

Tất cả những người có mặt đều im bặt, mồ hôi lạnh túa ra.

Bố ruột của Mạnh Hàm nghe từng tiếng “bố ơi” ấy thì suýt ngất xỉu tại chỗ.

Với tinh thần “vui một mình không bằng vui chung”, tôi ra hiệu cho trợ lý.

Ngay lập tức, âm thanh nóng bỏng trong phòng được tôi đồng bộ qua micro, phát thẳng lên các nền tảng truyền thông lớn.

Đám cưới nhà hào môn vốn đã được chú ý, nay lại thêm màn bắt gian phát trực tiếp, độ hot lập tức bùng nổ.

Đàn ông đã mục nát thì không cần giữ lại, nhưng ít nhất màn trình diễn đầy đam mê của anh ta cũng phải mang về chút lợi nhuận cho tôi.

Hợp lý quá còn gì?

“Bố ơi, Hàm Hàm có làm bố hài lòng không? Có phải có cảm giác hơn bà già mặt vàng kia không?”

Giọng cô gái nũng nịu, đổi lại là những động tĩnh càng thô bạo hơn của chồng tôi, Cố Đình Thanh.

Không khí trong phòng liên tục nóng lên, còn bầu không khí ngoài cửa thì lạnh xuống tận đáy.

Tôi nhìn doanh thu livestream không ngừng tăng, không vội gõ cửa.

Ngược lại, mẹ của Mạnh Hàm sốt ruột như kiến bò chảo nóng.

Mãi đến ba mươi phút sau, hai người bên trong mới nghe thấy tiếng mẹ Mạnh Hàm liều mạng đập cửa giữa cơn điên cuồng.

Khoảnh khắc cửa phòng mở ra, đèn flash sáng trắng như ban ngày.

Nhìn thấy vô số ống kính chĩa vào mình, Cố Đình Thanh chỉ sững người đúng một giây.

Việc đầu tiên anh ta làm không phải là che cơ thể đầy dấu vết đỏ của mình, mà lập tức quay người dùng ga giường quấn lấy Mạnh Hàm đang không mảnh vải che thân.

Sau khi che chắn cho cô gái xong, Cố Đình Thanh giận dữ lao đến trước mặt tôi. Trong giọng anh ta không có chút áy náy nào, chỉ toàn là cơn cuồng nộ bất lực.

“Trang Nam Yên, cô điên rồi à? Cô làm vậy là muốn hủy hoại Hàm Hàm sao?”

“Cô ấy mới hai mươi tuổi. Cô làm thế thì sau này cô ấy sống thế nào?”

“Tôi cảnh cáo cô, mau đuổi hết đám người này đi, rồi đăng video đính chính. Nếu không, tôi sẽ không để cô yên đâu.”

Tôi bật cười.

Trách tôi đã coi chó là người quá lâu, khiến nó cũng sinh ra ảo giác rằng mình là nhân vật quan trọng.

Tôi đạp anh ta sang một bên, đi thẳng đến trước mặt cô gái, ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh kéo chiếc chăn cô ta đang quấn trên người ra.

Vệ sĩ còn chưa kịp động tay, Mạnh Hàm đã hét lên, bò lên bệ cửa sổ trước một bước, vừa khóc vừa gào:

“Chị Nam Yên, em chỉ lỡ tay gửi nhầm tin nhắn định gửi cho bạn thân sang cho anh Đình Thanh thôi. Anh Đình Thanh cũng chỉ có lòng tốt giúp em giải tỏa cảm xúc. Sao chị cứ nhất quyết dồn em vào đường chết vậy?”

Dáng vẻ nhỏ nhắn quấn chăn run rẩy của cô ta trông thật khiến người ta thương hại.

Hiện trường rất nhanh đã vang lên những tiếng nói khác.

“Trang Nam Yên này có phải hơi quá đáng không? Dù sao người ta cũng chỉ là một cô gái trẻ.”

“Đúng đó, cô bé kia không phải thật sự định chết đấy chứ?”

Cố Đình Thanh hoảng loạn, không dám đến gần bệ cửa sổ, giọng run run khuyên nhủ:

“Hàm Hàm, em không làm gì sai cả. Người sai là Trang Nam Yên. Em đừng nghĩ quẩn.”

Tôi nhìn hai người tình sâu nghĩa nặng, nhướng mày.
19629
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
19:00:56 6/7/2026

06/07/2026

[Hoàn] “0 điểm!”

“Cậu là người có khả năng đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại cơ mà, sao lại 0 điểm được?” Cậu bạn thanh mai trúc mã kinh ngạc thốt lên bên tai tôi.

Con số 0 trên màn hình như đâm thẳng vào mắt, khiến cả người tôi run lên.

Lớp phó học tập Từ Tâm Di thản nhiên nói:

“0 điểm thì học lại thôi. Nhanh lên đi, mọi người còn chờ tra điểm nữa.”

Nước mắt tôi trào ra.

Vậy mà cô ta lại bật cười.

“Trang tra điểm là trang giả do tớ làm đấy! Đùa cậu một chút thôi mà.”

Tôi đứng chết lặng tại chỗ.

“Cậu lấy chuyện này ra đùa à?”

Cô ta nhún vai.

“Ai bảo cậu lúc nào cũng đứng nhất, học bá bất bại làm gì? Tớ chỉ muốn xem lúc học bá sụp đổ thì có khác người bình thường không thôi.”

“Quả nhiên vừa xấu vừa buồn cười!”

Cô ta lắc lắc chiếc điện thoại trong tay.

“Cảm ơn nhé. Cậu đã cho video mới của tớ một chất liệu quá tuyệt.”

Cô ta gõ vài cái lên bàn phím.

“Giờ mới là trang thật đấy. Tra điểm đi.”

Tôi giơ tay tát cô ta một cái.

Từ Tâm Di ôm mặt hét lên:

“Sao lại đánh người? Tớ chỉ đùa cậu thôi mà, cậu muốn giết người à?”

Tôi siết chặt tay.

“Tôi sẽ kiện cậu!”



Vẻ mặt Từ Tâm Di cứng lại, rồi cô ta lại bật cười.

“Thẩm Khinh Vãn, cậu bị bệnh à?”

“Chỉ là chuyện bé bằng cái móng tay thôi, cũng đâu gây ra tổn hại thật sự gì cho cậu.”

“Chỉ vì chuyện này mà cậu đòi kiện tớ? Đúng là trò cười.”

Tôi đưa tay lau nước mắt, nhìn cô ta chằm chằm.

“Đây là điểm thi đại học!”

“Nếu tôi tin đó là thật, chuyện này có thể ảnh hưởng cả đời tôi! Cậu gọi đó là chuyện nhỏ à?”

“Hơn nữa, tôi đã bị sốc rồi. Tại sao tôi không thể kiện cậu?”

Châu Nghiên Nam khẽ kéo tôi.

“Khinh Vãn, bỏ qua đi.”

“Tâm Di chỉ trêu cậu một chút thôi. Hơn nữa, chẳng phải cô ấy đã nói thật với cậu rất nhanh rồi sao?”

“Dù gì cũng là bạn cùng lớp, không cần làm căng đến vậy.”

Nói xong, cậu ta vỗ vai tôi.

“Mau tra xem điểm thật của cậu là bao nhiêu đi.”

Tôi hất tay cậu ta ra rồi đứng dậy.

“Trêu tôi? Bạn cùng lớp?”

“Châu Nghiên Nam, cậu nói nhẹ nhàng như vậy là vì dao chưa đâm vào người cậu nên cậu không thấy đau đúng không?”

Sắc mặt Châu Nghiên Nam lập tức trầm xuống.

“Tớ không có ý đó!”

Cậu ta liếc Từ Tâm Di một cái, môi mím chặt.

“Hoàn cảnh nhà Tâm Di thế nào, mọi người đều biết.”

“Mẹ cô ấy mất sớm, bố bị liệt, bà nội còn mắc Alzheimer. Cô ấy vừa phải học, vừa phải lo cho gia đình.”

“Cuộc sống của cô ấy khó khăn như vậy, cô ấy làm blogger, quay vài video kiếm tiền thì có vấn đề gì đâu?”

“Hôm nay cô ấy chỉ dùng chuyện tra điểm để quay một video với cậu thôi. Tớ thấy cậu không nên tính toán nhỏ nhen như vậy.”

Tôi nghẹn thở, đầu ngón tay lạnh ngắt.

“Tôi tính toán nhỏ nhen? Ha…”

Nhìn dáng vẻ đầy chính nghĩa của cậu ta, tôi không nhịn được mà bật cười.

“Đúng! Cô ta đáng thương, tôi chưa từng phủ nhận chuyện đó.”

“Vì vậy mỗi lần trường tổ chức quyên góp, tôi luôn là người góp nhiều nhất. Trong cuộc sống cô ta gặp khó khăn, tôi cũng chưa bao giờ keo kiệt khi giúp đỡ.”

“Nhưng Châu Nghiên Nam, trên đời này không phải cứ ai đáng thương thì người đó luôn có lý!”

Sắc mặt Châu Nghiên Nam lại lạnh thêm vài phần.

“Cậu nhất định phải bóp méo lời tớ như vậy à?”

“Thẩm Khinh Vãn, từ khi nào cậu biến thành thế này?”

Giọng cậu ta lạnh băng, không khí như đông cứng lại.

Ánh mắt Từ Tâm Di đảo qua giữa chúng tôi, trong mắt lóe lên chút đắc ý.

Giây tiếp theo, cô ta mím môi bước tới bên cạnh Châu Nghiên Nam.

“Nghiên Nam, cảm ơn cậu đã nói giúp tớ.”

“Nhưng cậu và Khinh Vãn lớn lên bên nhau bao nhiêu năm rồi, đừng vì tớ mà làm tổn thương tình cảm.”

Nói xong, cô ta cắn môi nhìn tôi, vẻ mặt đầy tủi thân.

“Khinh Vãn, chuyện này coi như tớ sai.”

“Giờ mọi chuyện đã qua rồi, cậu đừng chấp nhặt với tớ nữa. Tra điểm trước đi.”

“Hôm nay trường sắp xếp cả lớp cùng tra điểm, lát nữa thầy chủ nhiệm khối sẽ tới kiểm tra.”
19618
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
12:01:10 6/7/2026

06/07/2026

[Hoàn] Quân địch đánh vào hoàng thành, phụ vương muốn ta dẫn đám truy binh đi chỗ khác.

Ta không nhịn được nữa, chất vấn ông ta:

“Con gái của người rốt cuộc là nàng ta, hay là ta?”

Phụ vương vén rèm xe lên, ánh mắt lạnh nhạt.

“Sương Nhi là con gái của cố nhân, ta cần phải chăm sóc nàng nhiều hơn.”

“Còn ngươi, từ trong xương tủy đã giống mẫu thân độc ác của ngươi.”

Trong mắt Thẩm Sương Nhi hiện lên vẻ đắc ý. Nàng ta nhỏ giọng nói:

“Phụ vương, đều tại thân thể con không tốt, làm chậm trễ hành trình.”

Phụ vương đau lòng vỗ vỗ tay nàng ta. Khi đối mặt với ta, trong mắt ông ta chỉ còn lại chán ghét.

“Chu Đại Đại, ta nuôi ngươi bảy năm rồi, cũng đến lúc ngươi báo đáp vi phụ.”

Ông ta đẩy ta xuống xe ngựa, thuận tay giật luôn chiếc vòng ngọc trên cổ tay ta.

Đó là di vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta.

Xe ngựa cuốn bụi rời đi.

Ta đau đến mức trước mắt tối sầm, bỗng nhiên lại nhìn thấy những dòng bình luận.

【Không hổ là nữ phụ độc ác, từ nhỏ đã đố kỵ nữ chính. Nếu không phải mẫu thân nàng ta tính kế mẫu thân nữ chính, người được gả cho Khánh Vương đã là mẫu thân nữ chính rồi!】

【May mà Khánh Vương sáng suốt, liếc mắt đã nhìn thấu tâm tư nhỏ nhen của nữ phụ, còn trao vị trí quận chúa cho nữ chính.】

【Nói thật thì nữ phụ cũng thảm thật, cha không thương, mẹ không còn. Nhưng ai bảo nàng ta là nữ phụ độc ác chứ, đáng đời.】

【Khoan đã, ta không nhìn nhầm đấy chứ? Kẻ dẫn binh công thành là Kỳ Thác, cha ruột của nữ phụ!】

Ta ngẩn người.

Kỳ Thác?

Thủ lĩnh quân địch dẫn binh đánh vào hoàng thành kia là cha ta?

Những dòng bình luận liên tục nhảy lên:

【Năm đó Kỳ Thác từng làm con tin ở Đại Chu, từng có một đoạn tình duyên với mẫu thân nữ phụ, nhưng mẫu thân nữ phụ lại bị ban hôn cho Khánh Vương.】

【Khánh Vương vì muốn báo thù cho mẫu thân nữ chính nên cố ý giày vò mẫu thân nữ phụ, nhốt nàng trong địa lao Vương phủ suốt bốn năm.】

【Lúc Khánh Vương chạy trốn, hắn hoàn toàn không nhớ trong địa lao còn đang nhốt người. Nếu nữ phụ không nhanh đi cứu mẫu thân, mẫu thân nàng sẽ chết đói mất.】

Hô hấp của ta lập tức trở nên gấp gáp.

Mẫu thân ta chưa chết.

Người bị nhốt bốn năm rồi.

Vậy mà ta vẫn luôn tưởng rằng người đã bệnh chết vào năm ta ba tuổi.

Ta cố gắng chống người đứng dậy, đầu gối đau như vỡ vụn, nhưng ta không còn để tâm được nữa.

Ta phải đi tìm mẫu thân.

Xung quanh binh hoang mã loạn, bách tính khóc lóc tháo chạy.

Quân địch đã đánh vào nội thành, khắp nơi đều là ánh lửa.

Trong đầu ta chỉ còn một ý nghĩ: đi Khánh Vương phủ, đi địa lao, cứu mẫu thân.

Những dòng bình luận lại bay qua.

【Nữ phụ, chạy nhanh lên!】

【Sốt ruột chết mất, mẫu thân nàng đã ba ngày chưa ăn gì rồi.】

【Cứu ra thì sao chứ, Kỳ Thác giờ đã có vô số mỹ nhân bên cạnh, căn bản chẳng còn để ý mẫu thân nàng đâu. Trong nguyên tác, Kỳ Thác cũng không đi tìm nàng.】

【Mặc kệ hắn có nhận hay không, cứu mạng trước đã.】

Ta nghiến răng chạy về phía Khánh Vương phủ.

Trên đường toàn là người tháo chạy, ta bị dòng người chen lấn đến lảo đảo.

Khi chạy qua phố Chu Tước, một đội kỵ binh quân địch phóng ngang qua.

Ta tránh không kịp, bị hất ngã xuống đất.

Có người túm tóc ta xách lên.

“Tiểu nha đầu nhà ai đây?”

Ta đau đến mức nước mắt rơi xuống, liều mạng vùng vẫy.

“Buông ta ra! Buông ta ra!”

Kẻ cầm đầu nhìn thấy ngọc bài trên người ta, cười hì hì nói:

“Là con của tên cẩu tặc Chu Dư Tung, bắt về lĩnh công với tướng quân.”

Khi bị kéo vào quân doanh, khóe mắt ta liếc thấy một chiếc xe ngựa quen thuộc đang dừng bên đường.

Rèm xe được vén lên một góc, phụ vương nhìn thấy ta.

Môi ta run rẩy, đầy mong chờ nhìn ông ta.

A cha, cứu con.

Phụ vương mặt không cảm xúc nhìn ta một cái rồi buông rèm xuống.

Xe ngựa đổi hướng, nhanh chóng chạy về phía cổng thành.
19658
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
07:00:49 6/7/2026

05/07/2026

[Hoàn] Tỷ tỷ chí hướng lớn lao, nữ giả nam trang, vào quân doanh.

Nàng có một tri âm, đêm đêm lấy tiếng đàn gặp gỡ.

Để không lỡ lần gặp mặt ấy, tỷ tỷ bảo ta thay nàng đi gặp Hoắc Duật Châu.

Đêm đó, Hoắc Duật Châu trúng thuốc, dùng ta để giải độc.

Sau khi độc tan.

Hắn chỉ có thể nói rõ thân phận, cưới ta làm Thái tử phi.

Ba năm sau, tỷ tỷ lập được nhiều chiến công, được sắc phong làm tướng trước điện, khôi phục thân phận nữ nhi.

Hoắc Duật Châu nhìn nàng rất lâu, thần sắc vẫn như thường.

Đêm xuống, hắn say đến không biết trời đất, lại nói với ta:

“Trẫm hối hận rồi.”

“So với tỷ tỷ của nàng, nàng kém xa. Đêm đó, vì sao trẫm lại nhận nhầm người?”

Ta quay về đêm trước khi tỷ tỷ vào quân doanh.

Nàng lại nắm tay ta: “Ương Ương, muội và ta cùng một mẹ sinh ra, muội thay ta đi gặp chàng một lần đi. Xem như hoàn thành tâm nguyện của ta.”

Ta bình thản gỡ tay A tỷ ra: “Không được. Đêm nay đã có người hẹn ta du thuyền trên sông, ta cũng không thể phụ chàng ấy.”

Tỷ tỷ Ngụy Họa không ngờ ta sẽ từ chối, vẻ mặt kinh ngạc: “Ương Ương, có phải muội có người trong lòng rồi không?”

Ta khẽ gật đầu.

Tỷ tỷ ngẩn ra một thoáng, nhìn kỹ ta: “Không được nói dối gạt ta đâu đấy.”

Đang nói, một chiếc xe ngựa dừng trước cửa Ngụy gia.

Thiếu niên bước xuống từ xe, dáng người cao thẳng, tựa nghiêng trước xe ngựa, chờ ta ra ngoài.

Ngụy Họa nhìn theo ánh mắt ta, cũng trông thấy chàng.

“Muội muội của ta cũng đến tuổi xuân tâm rung động, muốn gả chồng rồi.” Nàng mỉm cười trêu ta, rồi giọng lại thấp xuống, đầy buồn bã.

“Muội không thay ta đi… ta còn có thể tìm ai đây?”

“Lát nữa phải chỉnh quân xuất phát rồi. Nếu ta đi gặp chàng, e rằng sẽ không kịp đến quân doanh…”

Vẫn giống đời trước, giữa tri âm và tiền đồ, cuối cùng tỷ tỷ sẽ chọn tiền đồ.

Ta nghĩ một lát rồi nói: “Hay là để Thẩm tiểu thư thay tỷ đi?”

Thẩm tiểu thư, Thẩm Hi Nguyệt, là bạn thân chốn khuê phòng của tỷ tỷ.

Đời trước, sau khi Hoắc Duật Châu đăng cơ không lâu, nàng ta cũng vào hậu cung, được phong phi vị.

Cũng chính nàng ta, khi đến bái kiến, đã mỉa mai ta:

“Người năm xưa cùng bệ hạ lấy tiếng đàn tri âm tri kỷ, vốn dĩ không phải ngươi. Người khác không biết, nhưng ta thì biết rõ! Vị trí hoàng hậu này, chẳng qua là do ngươi thay tỷ tỷ mình, cướp được mà thôi!”

“Ngụy Ương, ngươi cướp người trong lòng của tỷ tỷ ngươi, cướp vị trí vốn thuộc về nàng ấy. Bao năm qua, trong lòng ngươi có từng có một khắc bất an, áy náy không?”

Sau đó, trong yến tiệc trong cung, Thẩm Hi Nguyệt chủ động nhắc muốn nghe ta gảy đàn, ép ta phải đàn.

Ta đặt tay lên dây đàn, nhưng thật lâu vẫn không gảy xuống.

Khi còn ở Ngụy gia, mẫu thân cố ý bồi dưỡng ta và tỷ tỷ khác nhau.

Nàng học cổ cầm.

Còn ta học tỳ bà.

Trong yến tiệc, mọi người đều nhìn ra sự lúng túng của ta. Tuy cuối cùng cũng miễn cưỡng che giấu qua được, nhưng Hoắc Duật Châu vẫn phát hiện chân tướng.

Đêm đó, mưa lạnh rơi trên mái ngói.

Hoắc Duật Châu đứng trước cửa Phượng Nghi cung. Đèn cung lay động, không soi rõ vẻ mặt hắn.

Hắn nhìn ta rất lâu, mới mở miệng:

“Người năm xưa cùng trẫm gảy đàn hòa âm, rốt cuộc có phải nàng không?”

Giọng ta khẽ run, nghẹn ngào: “Không phải…”

Ngày đó, ta thay tỷ tỷ đi gặp hắn.

Hắn bị thích khách ám toán, trúng tình độc, sớm đã mất hết lý trí, không phân biệt được ai là ai.

Sau khi dùng ta giải độc, hắn nhìn vệt đỏ sẫm kia, yết hầu khẽ động, lúc ấy mới nói rõ thân phận thật.

Hắn nói với ta, hắn là Thái tử Đông cung.

Sự trong sạch của ta đã mất, không gả cho hắn đã là chuyện không thể.

Sau khi biết rõ người năm xưa không phải ta, số lần Hoắc Duật Châu đến Phượng Nghi cung ngày càng ít.

Hắn phong Thẩm Hi Nguyệt, kẻ vạch trần ta, làm Hoàng quý phi, còn giao cả quyền hiệp quản lục cung cho nàng ta.
19619
-----------------------------
Xem tiếp tại phần bình luận nhé 🐳
19:01:18 5/7/2026

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


16A Tho Lao Street
Hanoi