Hưng DK

Hưng DK

Share

Tham gia cộng đồng cùng chúng tôi
https://www.skool.com/qaqc-leader-2712/about

29/08/2026

Giữ tài sản số — và chỗ đứng của người quản lý..

Anh em nào từng đi cải tạo một tòa nhà 15 năm tuổi đều biết cảm giác này.

Không có bản vẽ hoàn công đáng tin. Không biết đường ống chạy đâu. Đục thăm dò từng mảng tường. Chi phí khảo sát lại hiện trạng có khi bằng cả một phần công trình.

Đó là cái giá của việc không ai giữ trí nhớ cho công trình.

Làm một phép tính đơn giản:
Công trình đứng 50 năm, có khi 100 năm.
Nhà thầu sống với nó 2–3 năm rồi rút quân.
Đơn vị tư vấn BIM có khi chỉ 1 năm.
Vậy ai giữ trí nhớ của công trình?

Nghị định mới đã trả lời hộ câu hỏi đó — và câu trả lời chỉ đến tên một người.
Điều 8 khoản 5 Nghị định 217/2026/NĐ-CP: sau khi hoàn thành công trình, chủ đầu tư cập nhật mô hình BIM hoàn công đã được chuẩn hóa vào Cơ sở dữ liệu quốc gia về hoạt động xây dựng, đồng thời bàn giao cho đơn vị quản lý, vận hành công trình toàn bộ dữ liệu BIM phục vụ quản lý, vận hành và bảo trì.

Đọc chậm ba chữ: "đã được chuẩn hóa".

Nghĩa là không phải cứ gom hết file rồi chép vào ổ cứng đưa đi là xong. Phải đúng chuẩn. Mà chuẩn thì ai đặt? Người quản lý — từ lúc lập nhiệm vụ thiết kế, không phải lúc bàn giao.

Cũng Điều 8 đó, khoản 4, gọi thẳng tên bản chất: dữ liệu BIM là tài nguyên số. Là tài sản. Mà tài sản thì phải có người giữ.

Muốn dữ liệu sống được 50 năm, nó phải đạt bốn chữ:
ĐÚNG — khớp thực tế thi công, truy được nguồn gốc. Sai thì đội vận hành tin vào dữ liệu sai, sửa chữa sai chỗ.
ĐỦ — đúng mức cần cho vận hành. Thiếu thì phải khảo sát lại. Thừa thì không ai buồn cập nhật — rồi cũng thành sai.
SẠCH — đúng chuẩn đặt tên, đúng định dạng, không đứt tham chiếu. Bẩn thì tìm không ra, hoặc mở ra lỗi.
SỐNG — định dạng mở, có người cập nhật, có nhật ký thay đổi.

Chữ SỐNG hay bị quên nhất. Một tệp khóa trong định dạng độc quyền của một hãng phần mềm — 15 năm sau hãng đổi phiên bản, hoặc biến mất, thì tài sản số của công trình biến mất theo. Đó chính là lý do Điều 8 khoản 3 bắt buộc nộp theo định dạng chuẩn mở IFC.

Và đây là điểm nhiều người làm sai nhất: GIỮ không phải việc của cuối dự án.

Đến lúc bàn giao mới nghĩ đến thì đã muộn. Ba việc phải làm từ đầu:
1. Viết yêu cầu bàn giao dữ liệu vào hợp đồng ngay từ đầu. Điều 8 khoản 6 ghi rõ: quyền và trách nhiệm của các bên đối với dữ liệu BIM được xác định trong hợp đồng. Hợp đồng không ghi — lúc bàn giao không có cơ sở để đòi.
2. Chốt định dạng mở và quy ước đặt tên trước khi ai dựng gì. Đổi quy ước giữa chừng đắt gấp nhiều lần đặt đúng từ đầu.
3. Cho đơn vị vận hành ngồi vào bàn từ giai đoạn thiết kế. Họ là người dùng cuối của dữ liệu. Không hỏi họ cần gì, đến khi bàn giao sẽ giao nhầm thứ.

Bốn bài trước nói về nghĩa vụ. Đoạn này tôi nói về cơ hội — và nói thật lòng.

Trong 5 năm tới, tôi tin thị trường nghề mình sẽ tách làm ba nhóm:
Nhóm 1 — người dựng model. Đông, trẻ, giỏi phần mềm. Nhưng công cụ tự động hóa đang mạnh lên rất nhanh, giá trị của thao tác thuần túy đang giảm.
Nhóm 2 — người quản lý theo lối cũ. Kinh nghiệm công trường tốt, nhưng ký hồ sơ dữ liệu mà không kiểm được. Nhóm này rủi ro nhất: trách nhiệm pháp lý thì đủ, năng lực kiểm soát thì thiếu.
Nhóm 3 — người quản lý biết quản trị thông tin. Biết đòi đúng, kiểm được, giữ được. Hiếm — và là nhóm duy nhất nối được cả ba giai đoạn thiết kế, thi công, vận hành.

Điều đáng nói nhất: khoảng cách từ nhóm 2 sang nhóm 3 không phải là học phần mềm.

Nó là ba việc ĐÒI – KIỂM – GIỮ. Ba việc anh em quản lý đã làm 20 năm nay bằng hồ sơ giấy.

Kinh nghiệm công trường không mất giá. Nó chỉ cần đổi vật liệu.

Người có 20 năm công trường học thêm quản trị thông tin — mạnh hơn nhiều so với người giỏi phần mềm mà chưa từng đứng công trường.

Bắt đầu từ đâu? 90 ngày, ba bước, đừng làm to:

Ngày 1–30 — Hiểu luật của mình. Đọc Điều 8, Điều 17 NĐ 217/2026 và Điều 11 NĐ 207/2026. Rà một dự án đang quản lý: có thuộc diện áp dụng BIM không, nhiệm vụ thiết kế đã có mục yêu cầu thông tin chưa. Kết quả: một bản đánh giá 2 trang.

Ngày 31–60 — Tập ĐÒI. Chọn đúng một đối tượng (một loại thiết bị, hoặc cửa) và một mục đích (ví dụ bóc khối lượng). Viết bảng yêu cầu bốn cột như Bài 3. Kết quả: một bảng yêu cầu thông tin thật, dùng được.

Ngày 61–90 — Tập KIỂM. Yêu cầu nhà thầu giao dữ liệu IFC cho đúng đối tượng đó. Chạy checklist 7 câu của Bài 4 trên 5 mẫu ngẫu nhiên. Kết quả: biên bản kiểm tra dữ liệu đầu tiên — và một danh sách lỗi thật.

Nguyên tắc duy nhất: đừng chuyển đổi số cả công ty. Làm đúng một đối tượng, một mục đích, cho thật tốt — rồi nhân rộng.

Sẽ có anh em bảo: "Đơn vị vận hành của tôi không đủ trình dùng dữ liệu BIM."

Hôm nay có thể đúng. Nhưng dữ liệu bàn giao là để dùng trong 50 năm, không phải để dùng vào thứ Hai tuần sau. Định dạng mở và quy ước rõ ràng giữ cho dữ liệu còn dùng được khi năng lực bên vận hành nâng lên. Bàn giao ẩu — đến lúc họ đủ trình cũng không còn gì để dùng.

"Chi phí giữ dữ liệu ai trả?"

Câu hỏi đúng — và phải trả lời trong hợp đồng ngay từ đầu, đúng tinh thần Điều 8 khoản 6. Còn phép so sánh cần làm không phải "chi phí giữ dữ liệu so với con số không", mà là "chi phí giữ dữ liệu so với chi phí đục tường khảo sát lại sau 15 năm."

"Tôi sắp nghỉ hưu rồi, để lớp sau lo."

Tôn trọng lựa chọn đó. Nhưng xin nói một điều: hồ sơ anh bàn giao hôm nay sẽ được mở lại khi anh đã nghỉ. Chất lượng của nó là thứ còn lại mang tên anh.

Nhà thầu rời đi sau vài năm. Tư vấn còn ngắn hơn.

Công trình đứng 50 năm.

Người quản lý là người duy nhất có mặt đủ lâu để giữ trí nhớ cho nó.

👉 Đây là bài cuối của chuỗi 5 bài "Tại sao kỹ sư quản lý phải làm BIM". Comment "THỰC CHIẾN" — tôi gửi trọn bộ: bản tóm tắt căn cứ pháp lý 1 trang, bảng phân vai ĐÒI–KIỂM–GIỮ, mẫu bảng yêu cầu thông tin bốn cột, checklist 7 câu trước khi ký, và lộ trình 90 ngày in ra dán bàn làm việc được.

Cảm ơn anh em đã theo đủ 5 bài. Nghề mình đang đổi vật liệu — và tôi tin người đổi kịp là người đã đọc đến dòng này.

28/08/2026

Kiểm được thứ mình ký..
Hỏi thẳng anh em một câu:

Lần gần nhất anh ký nghiệm thu một hồ sơ điện tử — anh có mở nó ra không, hay chỉ mở tờ bìa?

Tôi hỏi không phải để bắt bẻ. Tôi hỏi vì đây là điểm mù lớn nhất của nghề mình lúc này.

Hồ sơ giấy sai thì nhìn thấy. Hồ sơ dữ liệu sai thì trông y hệt hồ sơ đúng.

Hồ sơ giấy, anh lật từng trang là biết: thiếu chữ ký, thiếu biên bản, thiếu kết quả thí nghiệm — lộ ra ngay.

Hồ sơ dữ liệu thì khác. Cái đúng và cái sai giống hệt nhau từ bên ngoài. Cùng là một tệp, cùng dung lượng vài trăm MB, cùng mở ra thấy model quay được, nhìn rất đẹp.

Ký một thứ mình không kiểm được — đó không phải chuyển đổi số. Đó là chuyển rủi ro.

Và luật không đứng về phía "ký theo cảm giác".

Nghị định 217/2026/NĐ-CP, Điều 8 khoản 5, ghi hai điều đáng đọc chậm:

Một — cơ quan chuyên môn về xây dựng được sử dụng dữ liệu BIM để thẩm định, kiểm tra công tác nghiệm thu: kiểm tra sự tuân thủ quy chuẩn, tiêu chuẩn, kiểm tra xung đột kỹ thuật. Nghĩa là: nhà nước sẽ kiểm bằng dữ liệu. Nếu anh không tự kiểm trước, họ sẽ kiểm giúp anh — và phát hiện giúp anh.

Hai — chủ đầu tư bảo đảm tính đầy đủ, chính xác và thống nhất của dữ liệu BIM nộp. Chủ đầu tư. Không phải nhà thầu. Không phải đơn vị tư vấn BIM. Cam kết của nhà thầu trong hợp đồng không chuyển được trách nhiệm đó đi đâu cả.

Còn Nghị định 207/2026/NĐ-CP, Điều 11, cho phép dùng BIM để quản lý thi công, nghiệm thu, bàn giao, lập hồ sơ hoàn thành theo pháp luật về giao dịch điện tử. Hồ sơ nghiệm thu điện tử là hợp pháp — và vì hợp pháp, nó phải kiểm được.

Trước khi kiểm, phải biết một thứ mà anh em QAQC thực ra đã thuộc lòng từ thời hồ sơ giấy: trạng thái của thông tin.

Thông tin trong dự án có 4 trạng thái. Đối chiếu sang hồ sơ giấy là hiểu ngay:

1. Đang thực hiện — nhóm đang làm, chưa ai ngoài nhóm được dùng. Chính là bản nháp trên bàn.

2. Đã chia sẻ — đưa ra để các bộ môn phối hợp, góp ý, chưa duyệt. Chính là bản gửi lấy ý kiến.

3. Đã phát hành — đã duyệt, được dùng chính thức. Chính là bản có dấu đỏ "phát hành thi công".

4. Lưu trữ — phiên bản cũ, giữ lại để truy nguyên. Chính là hồ sơ lưu.

Nghị định 217/2026 nhắc đúng cơ chế này ở Điều 8 khoản 4: mô hình BIM đã được chủ đầu tư chấp thuận, phát hành trên Môi trường dữ liệu chung mới được dùng làm cơ sở đối chiếu, kiểm tra. Có chữ "phát hành" nghĩa là có trạng thái. Chưa phát hành thì chưa được dùng.

Lỗi kinh điển 20 năm trước: thi công theo bản vẽ chưa duyệt.

Lỗi kinh điển hôm nay: lấy model đang ở trạng thái "đang thực hiện" ra bóc khối lượng, ra đặt hàng.

Cùng một lỗi. Chỉ đổi vật liệu.

Giờ mới đến checklist. 7 câu, chạy trước mọi chữ ký:

1. Mở được không? Tệp có ở định dạng mở (IFC) đúng như hợp đồng yêu cầu — hay bị khóa trong một phần mềm bản quyền mà anh không có?

2. Đúng phiên bản chưa? Trạng thái của tệp là "đã phát hành" — hay vẫn "đang thực hiện"?

3. Có đủ đối tượng không? Đối chiếu với danh mục trong bảng yêu cầu thông tin (cái bảng bốn cột ở bài trước).

4. Có đủ thuộc tính không? Chọn ngẫu nhiên 5 đối tượng, kiểm từng thuộc tính đã yêu cầu. Không cần kiểm hết — 5 mẫu ngẫu nhiên đã bắt được phần lớn lỗi hệ thống.

5. Giá trị có hợp lý không? Thuộc tính "giới hạn chịu lửa" có mặt đủ là một chuyện. Trị số điền vào có đúng quy chuẩn, đơn vị có đúng không — chuyện khác hẳn. Câu này máy không trả lời thay được, phải là người có chuyên môn.

6. Có thống nhất với hồ sơ giấy không? Điều 8 khoản 5 yêu cầu "thống nhất". Model nói một đằng, bản vẽ nói một nẻo — là trượt.

7. Trích xuất được không? Điều 11 khoản 2 Nghị định 207/2026: khi cơ quan nhà nước yêu cầu, hồ sơ điện tử phải trích xuất, in thành bản giấy và chủ đầu tư xác nhận được.

Để ý: câu 1–4, 6, 7 là kiểm sự phù hợp — "có đúng thứ tôi đã đòi không" — máy làm được và nên để máy làm dần. Riêng câu 5 là xác nhận giá trị sử dụng — "dùng được cho mục đích đã định không" — đó là chỗ chuyên môn của anh không ai thay được.

Nhiều dự án chỉ làm vế đầu rồi tưởng đã kiểm xong. Đó chính là lúc dữ liệu sai lọt qua cửa.

Sẽ có anh em nói: "Nhà thầu cam kết chất lượng trong hợp đồng rồi."

Cam kết là cơ sở để quy trách nhiệm sau khi có sự cố. Kiểm tra là để không có sự cố. Hai việc khác nhau — và việc thứ hai rẻ hơn nhiều.

"Tôi không có công cụ kiểm."

Định dạng IFC là chuẩn mở, có phần mềm xem miễn phí. Đây chính là lý do nghị định bắt nộp theo định dạng mở. Bắt đầu bằng kiểm thủ công 5 mẫu ngẫu nhiên — chưa cần mua gì cả.

"Kiểm kỹ thế thì bao giờ mới xong nghiệm thu?"

Kiểm 5 mẫu mất khoảng một buổi. Phát hiện thiếu thuộc tính sau khi nhà thầu đã rút quân — mất hàng tháng, nếu còn sửa được.

Hồ sơ giấy sai thì nhìn thấy.

Hồ sơ dữ liệu sai thì trông y hệt hồ sơ đúng.

Đó là lý do phải có checklist. Không thể dựa vào cảm giác.

👉 Tôi đã gom 7 câu trên thành checklist 1 trang A4, kèm bảng 4 trạng thái thông tin, in ra dán vào quy trình nội bộ dùng được ngay. Anh em nào cần, comment "KIỂM" — tôi gửi bản đầy đủ.

Bài sau — bài cuối của series: giữ tài sản số, và giữ chỗ đứng nghề nghiệp của chính mình.

27/08/2026

Biết đòi đúng lượng thông tin..

Tôi hay hỏi các ban quản lý dự án một câu:

"Anh yêu cầu nhà thầu giao model ở mức nào?"

Chín trên mười lần, câu trả lời là một con số. LOD 300. LOD 350. LOD 400.

Và đó chính là chỗ hỏng.

Vì một con số không nói được thứ dự án thực sự cần.

Lấy cái bơm tăng áp làm ví dụ. Anh cần nó để quản lý vận hành.

Anh cần hình vẽ của nó chi tiết đến đâu? Rất thô thôi. Một khối hộp bao cả không gian thao tác là đủ. Không ai mở model ra để ngắm cái bơm.

Anh cần thông tin của nó nhiều đến đâu? Rất nhiều. Mã thiết bị. Nhà sản xuất. Công suất. Ngày hết bảo hành. Sổ tay vận hành. Chứng chỉ.

Thô về hình. Mịn về thông tin.

Một con số LOD không diễn tả nổi chuyện đó. Nó gộp hai thứ vào làm một.

Lấy thêm ví dụ ngược lại cho rõ.
Đường ống, dùng để bóc khối lượng.
Hình học: gần như không cần gì. Một đường thẳng là trích được chiều dài.
Thông tin: phải mịn đến từng đoạn — mã phân loại, vật liệu, đường kính.

Lại là thô về hình, mịn về thông tin. Nhưng thô theo kiểu khác hẳn cái bơm.

Anh thấy chưa? Cùng một con số LOD mà hai đối tượng cần hai thứ hoàn toàn khác nhau.

Hệ quả của việc đòi bằng một con số, tôi gặp hàng ngày:
Hoặc là model chi tiết cực cao mà không có thuộc tính nào dùng được. Đẹp mà rỗng.
Hoặc là đầy thuộc tính thừa mà không ai đọc. Nặng mà vô ích.

Cả hai đều là tiền của chủ đầu tư.

Đây là chỗ tôi muốn anh em chú ý.
Trong nghị định mới, nhà nước quy định nội dung dữ liệu BIM phải nộp cho cơ quan chuyên môn.

Anh đoán xem họ viết thế nào?
Họ không hỏi "LOD mấy".

Họ liệt kê thẳng thứ phải có: vị trí công trình, hình dạng không gian ba chiều, kích thước chủ yếu các bộ phận chính, phương án kết nối hạ tầng kỹ thuật trong và ngoài công trình.

Cụ thể từng thứ một. Không có con số nào cả.

Đó chính là cách viết yêu cầu đúng. Nhà nước đã làm mẫu sẵn cho mình rồi.

Vậy viết thế nào cho đúng?

Trước khi đòi bất cứ thứ gì, trả lời bốn câu:
TẠI SAO — thông tin này dùng để làm gì? Bóc khối lượng? Kiểm tra xung đột? Bàn giao vận hành?
KHI NÀO — cần ở mốc nào? Thiết kế cơ sở? Bản vẽ thi công? Hoàn công?
AI — ai nhận, ai giao?
CẦN GÌ — hình học ra sao, thuộc tính nào, tài liệu gì?

Bốn câu này anh đã quen hỏi 20 năm nay khi lập nhiệm vụ thiết kế bằng hồ sơ giấy. Không có gì mới cả.

Và có một quy tắc không được phá: cột TẠI SAO không được để trống.

Không có mục đích thì không có căn cứ nào để nói bao nhiêu là đủ. Không nói được đủ thì không kiểm được thiếu.

Có anh sẽ bảo: đòi nhiều cho chắc, thừa còn hơn thiếu.
Tôi không đồng ý. Ba lý do.

Một: thừa là tiền. Mỗi thuộc tính thừa là công nhập liệu, và có người trả tiền cho công đó. Người đó là chủ đầu tư.
Hai: thừa sinh lỗi. Dữ liệu không ai dùng thì không ai kiểm. Mà dữ liệu sai nằm im trong model còn nguy hiểm hơn không có dữ liệu — vì người ta tin nó.
Ba: thừa làm nặng file. Đến lúc cần lại không mở nổi.

Nguyên tắc chỉ có một câu: đủ cho mục đích, không thừa sang giai đoạn sau.

Còn nhà thầu kêu yêu cầu thế là không khả thi thì sao?
Đó là phản hồi tốt, không phải phản đối.

Nghị định ghi rõ yêu cầu thông tin thực hiện theo thỏa thuận tại hợp đồng của các bên ở từng giai đoạn. Nghĩa là phải bàn.

Điều nguy hiểm không phải nhà thầu kêu khó. Điều nguy hiểm là không ai viết ra để mà kêu.

Đừng hỏi "LOD mấy".

Hãy hỏi: thông tin này dùng để làm gì, ai cần, khi nào cần — rồi đòi vừa đủ cho việc đó.

Thô về hình vẫn dùng được. Rỗng về thông tin thì không.

Comment THỰC CHIẾN để tôi gửi mẫu bảng yêu cầu thông tin bốn cột — điền vào là dùng được ngay cho dự án của anh.

26/08/2026

BIM của người quản lý không phải là dựng model..

"Anh Hưng ơi, em 45 tuổi rồi. Học phần mềm không lại tụi trẻ đâu."

Tôi nghe câu này nhiều đến mức thuộc lòng. Và lần nào tôi cũng trả lời giống nhau:
Anh đang lo sai chỗ.

Có một hiểu lầm đắt tiền nhất của ngành xây dựng mình về BIM: cho rằng làm BIM nghĩa là dựng mô hình.

Với người dựng model thì đúng như vậy thật.

Nhưng với người quản lý, làm BIM nghĩa là quản trị thông tin.
Và đó là hai nghề khác nhau.

Giống chuyện anh chỉ huy trưởng không cần buộc thép nhanh bằng thợ. Nhưng phải biết thép buộc thế nào là đạt.

Hai nghề khác nhau ở chỗ nào?

Người dựng model trả lời câu hỏi: NHƯ THẾ NÀO — dựng bằng gì, chi tiết đến đâu.

Người quản lý trả lời bốn câu khác: TẠI SAO – KHI NÀO – AI – CÁI GÌ.

Bốn câu sau khó hơn nhiều. Và quan trọng hơn: bốn câu sau không ai làm thay được, vì nó gắn với chữ ký và trách nhiệm.

Nói thẳng một điều mà nhiều anh em chưa để ý: kỹ năng dựng model đang mất giá rất nhanh — công cụ tự động hóa mỗi năm một mạnh. Còn kỹ năng biết cần thông tin gì và kiểm tra được nó thì ngược lại. Càng nhiều dữ liệu, nó càng có giá.

Phần việc BIM của người quản lý chỉ có ba. Tôi gọi tắt là ĐÒI – KIỂM – GIỮ.

ĐÒI (Yêu Cầu) — viết ra yêu cầu thông tin.
Trước khi ai dựng gì, phải có người nói rõ: dự án cần thông tin gì, để làm gì, ở thời điểm nào, ai giao cho ai. Nghị định mới đã đưa việc này thành nghĩa vụ: nhiệm vụ thiết kế xây dựng phải có yêu cầu về mức độ, nhu cầu thông tin trong mô hình BIM.

Mà nhiệm vụ thiết kế là văn bản của chủ đầu tư. Không phải của đơn vị dựng model.

KIỂM — xác minh thứ mình sắp ký.
Nhận dữ liệu về thì phải kiểm được nó có đúng thứ mình đòi không. Không phải mở phần mềm dựng lại — mà đối chiếu với bảng yêu cầu đã viết ở việc thứ nhất.

Đây là lý do việc thứ nhất phải làm cho tử tế. Không có yêu cầu rõ thì không có gì để mà kiểm.

GIỮ — bàn giao và duy trì tài sản số.
Công trình sống 50–100 năm, dữ liệu phải sống theo. Nghị định mới quy định sau khi hoàn thành, chủ đầu tư bàn giao toàn bộ dữ liệu BIM cho đơn vị quản lý vận hành, đồng thời cập nhật mô hình hoàn công đã chuẩn hóa vào cơ sở dữ liệu quốc gia.

Kể anh em nghe một vụ.
Một dự án chung cư. Nhà thầu bàn giao mô hình rất đẹp. Đủ nội thất, đủ vật liệu, render như ảnh chụp. Ban quản lý nhận, khen, ký.

Sáu tháng sau, đơn vị vận hành cần thay một cái bơm tăng áp. Họ mở model ra.

Có hình cái bơm. Rất chi tiết. Nhìn thích mắt.

Không có mã thiết bị. Không có tên nhà sản xuất. Không có ngày hết bảo hành. Không có tài liệu vận hành đính kèm.

Model đẹp — mà rỗng.

Vì không ai làm việc thứ nhất. Không ai viết ra rằng ở lần bàn giao cuối, cái bơm cần những thông tin nào.

Tiền dựng model không mất đi đâu cả. Cái mất là đơn vị vận hành phải đi khảo sát lại thực địa, lập lại hồ sơ thiết bị — làm lại một việc lẽ ra đã xong từ lâu.

Có anh sẽ hỏi: vậy thuê BIM Manager để làm gì?

Để làm phần NHƯ THẾ NÀO. Tổ chức mô hình, thiết lập môi trường dữ liệu, điều phối phối hợp kỹ thuật.

Quan hệ giữa hai vai giống hệt chủ đầu tư với nhà thầu: một bên nêu yêu cầu và nghiệm thu, một bên thực hiện.

Nhập hai vai làm một là lý do nhiều dự án BIM thất bại — người thực hiện tự đặt yêu cầu cho chính mình, rồi tự khen mình đạt.

Và đây là điều tôi muốn anh em mang về sau bài này.

Ba việc ĐÒI – KIỂM – GIỮ, anh làm 20 năm nay rồi. Bằng hồ sơ giấy.

Lập nhiệm vụ. Nghiệm thu. Lưu hồ sơ.

Anh không học một nghề mới. Anh chuyển một nghề cũ sang vật liệu mới.

Kinh nghiệm 20 năm công trường của anh không mất giá. Nó chỉ cần đổi vật liệu — từ tờ giấy sang gói dữ liệu.

Người có 20 năm đứng công trường mà học thêm quản trị thông tin, mạnh hơn nhiều so với người giỏi phần mềm mà chưa từng ra hiện trường.

Không có việc nào trong ba việc của người quản lý tên là dựng model.

Nên anh đừng lo mình học không lại tụi trẻ. Anh lo việc của anh thôi — và việc đó tụi trẻ chưa làm được.

Comment THỰC CHIẾN để tôi gửi bảng phân vai ĐÒI – KIỂM – GIỮ tôi đang dùng cho các dự án: ai làm gì, ở bước nào, giao nộp cái gì.

25/08/2026

Từ 01/7/2026, chữ ký của anh nằm trên dữ liệu BIM..
Có một câu trong nghị định mới mà tôi nghĩ nhiều anh em quản lý chưa đọc kỹ.
Mô hình BIM có thể thay thế hồ sơ thiết kế dưới dạng giấy và có giá trị pháp lý tương đương.
Đọc lại lần nữa đi.
Nghĩa là cái model mà anh vẫn coi là "đồ chơi của mấy đứa trẻ trong phòng kỹ thuật" — nó sắp là hồ sơ pháp lý mang chữ ký của anh.
Tôi hỏi thật ba câu. Anh trả lời thầm trong đầu thôi cũng được.
Một: dự án anh đang quản lý có thuộc diện bắt buộc áp dụng BIM không?
Hai: nhiệm vụ thiết kế của dự án đã có mục "yêu cầu về mức độ, nhu cầu thông tin trong mô hình BIM" chưa — hay đang bỏ trống?
Ba: nếu ngày mai cơ quan chuyên môn yêu cầu dữ liệu BIM để kiểm tra nghiệm thu, anh có kiểm tra được nó trước khi ký không?
Câu thứ ba là câu tôi hỏi nhiều anh em nhất. Và câu trả lời thật lòng, phần lớn là:
"Tôi tin nhà thầu."
Tin là tốt. Tôi cũng tin anh em mình. Nhưng khi có chuyện, người ta không hỏi anh tin ai. Người ta hỏi chữ ký này của ai.
Đây là chỗ nhiều người hiểu nhầm.
Nghị định 217/2026/NĐ-CP ghi rõ: chủ đầu tư có trách nhiệm bảo đảm tính đầy đủ, chính xác và thống nhất của dữ liệu mô hình thông tin công trình nộp cho cơ quan chuyên môn.
Không phải nhà thầu. Không phải đơn vị tư vấn BIM. Chủ đầu tư.
Anh thuê được người dựng model. Anh không thuê được trách nhiệm ký.
Cũng giống chuyện anh thuê nhà thầu thi công, nhưng biên bản nghiệm thu vẫn có tên anh. 22 năm nay mình sống với nguyên tắc đó rồi. Chỉ là bây giờ nó áp vào một loại hồ sơ mới: hồ sơ dữ liệu.
Và đây là điểm tôi lo nhất cho anh em quản lý lúc này:
Hồ sơ giấy sai thì nhìn thấy. Thiếu chữ ký, thiếu biên bản, lật trang là biết.
Hồ sơ dữ liệu sai thì trông y hệt hồ sơ đúng. Cùng một tệp, cùng vài trăm MB, mở ra cùng thấy model quay được, xoay được, đẹp.
Ký một thứ mà mình không kiểm tra được — đó không phải chuyển đổi số. Đó là chuyển rủi ro về phía mình.
Có anh sẽ bảo: dự án tôi cấp III, chưa bắt buộc, từ từ tính.
Tôi hiểu. Nhưng để tôi nói thêm một điều.
Thị trường bao giờ cũng đi nhanh hơn nghĩa vụ. Khi các chủ đầu tư lớn đã quen làm việc bằng dữ liệu, thì nhà thầu và tư vấn không có năng lực BIM sẽ bị loại ngay ở vòng hồ sơ — bất kể dự án đó cấp mấy.
Và nghĩa vụ viết yêu cầu thông tin phát sinh ngay ở bước lập nhiệm vụ thiết kế. Tức là ở đầu dự án, không phải lúc bàn giao. Dự án nào anh đang chuẩn bị khởi động là dự án đã nằm trong diện phải nghĩ đến rồi.
Tôi mở chuỗi 5 bài về việc kỹ sư quản lý phải làm gì với BIM.
Nói trước cho anh em yên tâm: không có bài nào dạy dựng model cả.
Vì phần việc BIM dành cho người quản lý chỉ có ba: đòi đúng thông tin — kiểm được thứ mình ký — giữ được tài sản số.
Ba việc đó anh em làm 20 năm nay rồi, bằng hồ sơ giấy. Lập nhiệm vụ, nghiệm thu, lưu hồ sơ.
Anh không học một nghề mới. Anh chuyển một nghề cũ sang vật liệu mới.
Anh có thể không dựng model.
Nhưng anh không thể không chịu trách nhiệm về nó.
Comment THỰC CHIẾN để tôi gửi bản tóm tắt căn cứ pháp lý về BIM theo hai nghị định mới — gói gọn trong 1 trang A4, in ra dán cạnh bàn làm việc được.

23/08/2026

Nhâm nhi ly cà phê và nhìn lại các văn bản pháp luật mới về xây dựng quả thực ae mới sẽ bị bội thực chưa nói đến Ngợp..
BIM bắt đầu có những hướng dẫn rõ ràng hơn tuy nhiên nó cần sự tìm hiểu thật sự, vì đây là 1 tư duy quản lý về thông tin. Cần 1 cách tiếp cận mới hoàn toàn
Chúng ta không thể dùng cách làm cũ để mong có một kết quả mới, hành trình còn dài và cần sự vững tin của những ai dám bước, nhưng kết quả sẽ có thành quả xứng đáng cho những ai dám theo đuổi..

09/08/2026

Tại sao lại là Uniclass mà không phải là omniclass trong phân loại đặt tên dùng trong BIM?

Photos from Hưng DK's post 08/08/2026

BIM cho Tân Binh: 4 trụ cột cần phải nắm..

04/08/2026

Anh em có bao giờ nhận được file tên "SoBo_KhoiDong_v2_final_FINAL.ifc" chưa?
Tôi gặp hoài — và mỗi lần như vậy là một lần cả dự án trả giá bằng thời gian đi hỏi: file này của ai, bản nào mới nhất, dùng được chưa.

Thử trả lời 3 câu này xem: Nhìn tên file, anh em biết nó đã được duyệt hay chưa?
Biết nó thuộc giai đoạn thiết kế nào?
Biết ai phải chịu trách nhiệm khi nó sai?

Nếu cả 3 câu đều phải mở file ra mới trả lời được — hệ thống đặt tên đang có vấn đề.
Trong khung BIGBIM V7R01 (KTS. Nguyễn Phước Thiện), một tên IC trả lời đủ 6 câu hỏi ngay trên một dòng: tin được đến đâu, dạng gì, nội dung gì, ai làm, giai đoạn nào, khối nào.
Và chỉ duy nhất trường trạng thái được phép thay đổi theo vòng đời — 5 trường còn lại đứng yên từ lúc file sinh ra đến năm thứ 50 của công trình.

Dự án tôi tham gia từng reject file của nhà thầu ngay tại cổng CDE chỉ vì sai tên — nghe khắt khe, nhưng đó là cách rẻ nhất để 3 năm sau vẫn truy được đúng hồ sơ một cánh cửa chống cháy.

Anh em muốn nhận bảng giải phẫu đầy đủ 6 trường kèm ví dụ thật? Comment THỰC CHIẾN nhé.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


81 Trần Cung, P. Nghĩa Đô
Hanoi
100000