Louis Yoga

Louis Yoga

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Louis Yoga, Sport & recreation, Số 9A3/51 Đường Nguyễn Khoái/Phường Hồng Hà, Hanoi.

LOUIS YOGA- NHÀ PHÂN PHỐI SỐ LƯỢNG LỚN CÁC LOẠI THẢM VÀ DỤNG CỤ TẬP YOGA

👉 Hàng chất lượng cao, nhiều mẫu mới
👉 Bảo hành lỗi 1 đổi 1
👉 📞 Hotline: 0888293996

THƯƠNG HIỆU VIỆT ĐƯỢC HÀNG TRIỆU YOGI TIN CHỌN HƠN 10 NĂM QUA

Photos from Louis Yoga's post 29/08/2026

📣 THÔNG BÁO NGHỈ LỄ QUỐC KHÁNH 02/09 🇻🇳
Kính gửi Quý khách hàng và Quý đối tác! Nhân dịp Quốc khánh 02/09, Louis Yoga xin trân trọng thông báo lịch nghỉ lễ như sau:
🗓️ Thời gian nghỉ: Thứ Tư, ngày 02/09/2026.
🔔 Thời gian làm việc trở lại: Thứ Năm, ngày 03/09/2026.
📱 Trong thời gian nghỉ lễ, Quý khách vẫn có thể đặt hàng qua website và các kênh bán hàng của Louis Yoga. Các đơn hàng và yêu cầu hỗ trợ sẽ được Louis Yoga tiếp nhận, xử lý ngay khi làm việc trở lại.
Louis Yoga kính chúc Quý khách hàng và Quý đối tác một kỳ nghỉ lễ vui vẻ, bình an, trọn vẹn bên gia đình và những người thân yêu!
Trân trọng thông báo!

28/08/2026

Louis Yoga

24/08/2026

"Tại tay em yếu thôi." Đó là câu học viên hay nói khi hạ người xuống khỏi chó úp mặt sớm hơn cả lớp, tay giấu vào lòng, xoay xoay mấy vòng.

Câu đó gần như luôn sai.

Lời khuyên quen thuộc là nghỉ tay vài buổi. Nghỉ xong quay lại, vào đúng chỗ cũ, đặt tay đúng kiểu cũ, ba tuần sau lại buốt. Chỗ cần đổi không phải số buổi nghỉ, mà là góc đặt tay và thứ tự các tư thế trong giáo án.

Có một chi tiết ít được nói tới. Cổ tay không chỉ chịu lực nén. Ở nhóm tư thế thăng bằng tay, nó còn chịu lực xoắn — vì người tập liên tục chỉnh trái phải để khỏi đổ. Lực nén thì mô quanh khớp chịu được khá tốt. Lực xoắn lặp đi lặp lại mới là thứ bào mòn dần. Đó là lý do một buổi nhiều tư thế thăng bằng tay lại mệt cổ tay hơn hẳn một buổi chống tay tĩnh cùng thời lượng.

Ba câu dùng được trong lớp:

Trước khi vào chuỗi chống tay — "Xoè hết năm ngón ra giúp cô. Ấn gốc ngón trỏ xuống. Giữa lòng bàn tay hút nhẹ lên, như đang úp lên một quả bóng nhỏ."

Giữa chuỗi, khi thấy ai đó rung — "Ai thấy cổ tay bắt đầu nói chuyện thì đổi sang chống bằng nắm tay nhé. Không phải bỏ cuộc đâu, đó là một lựa chọn khác thôi."

Cuối buổi — "Có ai thấy tê xuống ngón nào không ạ?" Hỏi cụ thể thế thì người ta trả lời. Hỏi "có ai đau không" thì cả lớp im, vì chữ đau nghe to quá.

Câu thứ ba là câu hay bị bỏ quên nhất, và là câu phát hiện sớm được nhiều nhất.

Bạn nhắc học viên chỉnh cổ tay bằng câu nào? Louis Yoga đang gom cách nói của mọi người.

Nguồn: Wrist Biomechanics in Yoga, Journal of Hand Surgery, 2015.

24/08/2026

Trong Light on Pranayama, B.K.S. Iyengar dành hai mươi hai trang cho đúng một tư thế nằm. Ông gọi Savasana — tư thế xác chết, tư thế nằm ngửa buông hết ở cuối buổi — là tư thế khó hoàn thiện nhất trong các asana, và cũng là tư thế hồi phục nhiều nhất.

Hai mươi hai trang. Cho cái tư thế hay bị cắt xuống ba phút mỗi khi lớp sắp hết giờ.

Chỗ khó của nó không nằm ở cơ. Nằm ở chỗ phải buông thứ đang giữ mà vẫn tỉnh. Người mới nằm xuống thì ngủ. Người tập lâu nằm xuống thì bắt đầu nghĩ tới việc phải làm tối nay. Cả hai đều chưa tới.

Ba việc làm cho tư thế này dễ vào hơn, và vì sao:

Một, kê một cái khăn cuộn dưới hõm gối. Hai chân duỗi thẳng kéo khung chậu nghiêng ra trước, thắt lưng vì thế hổng lên khỏi sàn. Lưng hổng thì nhóm cơ chạy dọc hai bên cột sống phải giữ, mà đang phải giữ thì không buông được. Kê khăn lên, gối hơi co, lưng tự phẳng xuống.

Hai, ngửa hai lòng bàn tay và để tay cách hông khoảng một gang. Áp tay sát người làm hai vai cuộn vào trong, phần ngực trước bị khép lại. Ngửa tay ra là hai bả vai tự trượt xuống sàn, không cần ai ấn hộ.

Ba, đếm hơi thở ra chứ đừng đếm hơi hít vào. Đếm hơi vào thì người ta hay hít sâu quá, rồi lồng ngực căng lên, rồi tỉnh như sáo.

Ba chỗ đáng nhìn khi đi một vòng lớp ở phút cuối: vai còn ghì lên phía tai không, hàm còn cắn không, và sau một phút hơi thở có tự dài ra không.

Bạn để bao nhiêu phút cho phần nằm cuối buổi?

Nguồn: B.K.S. Iyengar, Light on Pranayama, chương 30.

23/08/2026

"Chị ơi em lấy loại dày nhất cho chắc." Louis Yoga hỏi lại đúng một câu: một buổi em quỳ xuống mấy lần. Bạn ấy bảo hầu như không quỳ, tập đứng với thăng bằng là chính.

Vậy thì bạn ấy chưa cần loại dày nhất. Và Louis Yoga nói thẳng như vậy.

Bài này viết về ba trường hợp thảm Louis Yoga chưa hợp với bạn. Nghe ngược đời với một bên bán hàng, nhưng nó cần thiết.

Trường hợp thứ nhất, tập ngoài trời là chính. Nền cỏ hơi nghiêng, sương ẩm buổi sớm. Thứ bạn cần là một mặt không trôi trên cỏ và một tấm bạn không tiếc khi nó dính đất. Vạch định tuyến — mấy đường kẻ dọc ngang trên mặt thảm — không giúp gì trên nền không phẳng.

Trường hợp thứ hai, tập một buổi một tuần. Phần lớn khác biệt giữa các dòng bạn sẽ không cảm thấy trong một buổi. Chọn theo cái nhẹ và dễ cất là hợp lý hơn.

Trường hợp thứ ba, đã tập rất vững. Vạch định tuyến kéo mắt nhìn xuống. Người đã có mốc trong người rồi thì mốc ngoài trở thành thứ gây nhiễu.

Vì sao Louis Yoga viết bài này. Cô Nguyễn Thị Mỹ Hạnh, dạy gần năm năm ở Thanh Xuân, nói một câu: thà dùng một loại được bốn năm năm, còn hơn cứ thay hàng năm một. Câu đó chỉ đúng nếu ngay từ đầu người ta chọn đúng loại. Bán nhầm loại thì cả hai bên cùng mất — họ không dùng được, còn Louis Yoga mất một người có thể đã giới thiệu tiếp.

Nên ba câu hỏi luôn đi trước mọi con số: một buổi anh chị quỳ mấy lần, có mang thảm ra khỏi nhà không, và tay có hay ra mồ hôi không.

Bạn thuộc trường hợp nào trong ba trường hợp trên? Nếu không thuộc cái nào, nhắn ba câu trả lời ở trên cho Louis Yoga nhé.

23/08/2026

"Gối của mình bị thoái hoá khớp gối, và học viên của mình cũng đều bị thoái hoá khớp gối."

Cô Hà Thị Bình nói câu đó trong một video cô tự quay gửi về Louis Yoga. Cô dạy được tám năm. Video quay bằng điện thoại dựng nghiêng, tiếng quạt trần chạy phía sau.

Vế thứ hai của câu mới là chỗ đáng dừng lại.

Nghĩa là suốt hai năm ấy, trong một căn phòng, có một người dạy nghĩ lỗi nằm ở bản thân, và một lớp học viên cũng nghĩ lỗi nằm ở bản thân họ. Không ai nói ra. Ai cũng tưởng chỉ riêng mình như thế.

Chỗ đáng học không phải chuyện đổi được hay không đổi được. Là chuyện suốt hai năm không ai đặt câu hỏi đúng. Cô hỏi "mình tập sai chỗ nào". Câu đó hợp lý, và nó dẫn cô đi vòng quanh giáo án suốt hai năm. Câu đưa cô ra khỏi vòng là một câu khác hẳn: "chỗ đau này chạm vào cái gì".

Ba việc dùng được ngay từ câu chuyện này:

Liệt kê ra giấy những chỗ cơ thể học viên chạm sàn trong giáo án — gối, mu bàn chân, cùi chỏ, xương cụt, gốc bàn tay — rồi đếm số lần mỗi buổi.

Chỗ nào chạm trên năm lần thì kê sẵn khăn gấp. Không đợi ai kêu. Người ngại nhất thường là người đau nhất.

Và một câu để hỏi cả lớp vào cuối buổi: "Có chỗ nào trên người mình hơi rát hoặc hơi ê sau buổi hôm nay không ạ?" Không hỏi "có ai đau không" — hỏi thế thì cả lớp im.

Cô Bình mất hai năm vì không ai hỏi cô câu đó. Và vì chính cô cũng chưa hỏi lớp của cô.

Có chỗ nào trong lớp mà mãi bạn mới nhìn ra không? Kể cho Louis Yoga nghe với.

Nguồn: video số 8 trong kho 53 video khách tự quay gửi về Louis Yoga, đã xin phép trích lời · meta-analysis PLOS One 2024 · thử nghiệm lâm sàng 2025.

23/08/2026

Tấm thảm bị cắt đôi rồi.

Hai nửa quay ngược chiều nhau, và nó quay không đều — nên đếm nhịp là trượt.

Dừng đúng lúc hai nửa khớp lại, bạn sẽ thấy trọn tấm thảm: mandala trên vòm, đường định tuyến chạy giữa, và dấu cỏ bốn lá liền lại làm một.

Bạn dừng được ở lần thứ mấy? Thả số vào bình luận nhé 👇

23/08/2026

"Tập yoga có khỏi đau lưng không chị?" Người hỏi câu này thường đã đi khám, đã uống thuốc, đã đắp, và đang hỏi câu cuối cùng trước khi thử thêm một thứ mới. Họ xứng đáng nhận một câu trả lời đầy đủ.

Chỗ cần nói kỹ nằm ở cơ chế. Lưng dưới đau mạn tính hiếm khi là chuyện một cái đĩa đệm. Nó thường là chuyện một vùng cơ đã quen ở trạng thái đề phòng — co lại cả ngày để bảo vệ một chỗ nó cho là yếu. Cái gì làm vùng đó chịu cử động lại trong biên độ an toàn thì cái đó giúp. Yoga làm được. Bơi cũng làm được. Đi bộ đều cũng làm được.

Nên câu trả lời tử tế là một câu hỏi ngược: chị duy trì được cái nào trong ba tháng?

Ba việc dùng được với lớp có người đau lưng:

Xếp phần vận động cột sống vào GIỮA buổi, không xếp đầu. Cơ đang lạnh mà bắt vặn ngay là lúc nó co lại mạnh nhất.

Nói trước mốc thời gian: "Vài tuần đầu chị chưa thấy gì đâu ạ, chuyện đó bình thường." Biết trước thì họ không bỏ đúng lúc sắp có kết quả.

Và một câu không nên nói tránh: "Nếu đau lan xuống chân, tê bàn chân, hoặc chị thấy yếu cơ, thì đó là lúc đi khám chứ không phải lúc tập nhiều hơn."

Bạn nói gì với học viên hỏi câu đó? Kể cho Louis Yoga nghe với.

Nguồn: meta-analysis 10 RCT / 967 người (SMD −0,48 ngắn hạn; −0,33 dài hạn) · systematic review 7 RCT, Frontiers in Medicine 2026 (đau SMD −0,52, CI 95% −1,38 đến 0,35; vận động SMD −1,20).

23/08/2026

"Mấy cái vạch trên thảm để làm gì, hay chỉ cho đẹp?" Một bạn nhắn hỏi thẳng như thế. Câu trả lời đầy đủ dài hơn bạn ấy mong đợi, và có phần không có lợi cho bên bán.

Có một ca đáng kể ra. Một cô tập mười năm được tư vấn tấm có định tuyến, vì nghĩ ai cũng cần. Cô dùng ba tuần rồi đổi sang bản trơn. Cô nói nhìn vạch xong cứ muốn chỉnh, mà chỉnh thì mất cái đang có.

Có một tầng giải thích cho chuyện đó. Cảm giác biết tay chân đang ở đâu — thứ giúp bạn định vị cơ thể mà không cần nhìn — học được bằng cách lặp lại và tự chỉnh. Khi có mốc nhìn thấy được, hệ thần kinh dựa vào mắt trước, vì mắt nhanh hơn. Người mới cần thế, vì họ chưa có gì khác để dựa. Nhưng người đã tập lâu mà vẫn dựa vào mắt thì cái cảm giác kia không có cơ hội dày lên. Cùng một công cụ, hai giai đoạn ngược nhau.

Ba câu Louis Yoga hỏi khi có người phân vân:

"Chị tập được bao lâu rồi ạ?" Dưới một năm thì gần như luôn nên có mốc.

"Chị tập ở nhà hay ở lớp?" Ở nhà không gương thì mốc quan trọng hơn nhiều so với ở lớp có người chỉnh.

"Chị có hay xách thảm đi đâu không?" Câu này quyết định cân nặng, và cân nặng thường quan trọng hơn mọi thứ khác đối với người phải mang thảm đi mỗi tuần ba lần.

Ba câu đó hỏi trước, rồi mới nói tới con số. Làm ngược lại thì chỉ là bán thứ mình muốn bán.

Bình luận CHỌN nhé, Louis Yoga gửi bảng chọn theo cách bạn đang tập.

23/08/2026

Đứng trước lớp làm mẫu trọn vẹn một tư thế nghĩa là quay lưng lại phía cả lớp. Quay lên thì đã có người lệch từ lúc nào không biết.

Ba việc dưới đây, lúc mới vào nghề trông như dấu hiệu của người dạy giỏi. Nhiều cô bỏ hẳn sau vài năm đứng lớp.

Chỗ đáng nói nhất là chuyện đếm nhịp thở thay cho đếm giây. Giữ một tư thế là việc của hệ thần kinh chứ không chỉ của cơ. Người đã quen thì nhịp thở trong tư thế vẫn dài và đều. Người chưa quen thì nhịp ngắn lại và gấp, dù bên ngoài trông y hệt người bên cạnh. Đếm nhịp thở tức là để mỗi người dùng đồng hồ của chính họ. Đếm giây là bắt cả lớp dùng chung một đồng hồ.

Việc đáng thêm vào thay cho ba việc đã bỏ: đi hết một vòng lớp trước khi vào tư thế đầu tiên. Không sửa ai cả, chỉ đi và nhìn. Vòng đó cho biết hôm nay lớp đang ở đâu, rồi xếp phần sau theo đó chứ không theo giáo án đã in sẵn.

Ba câu đáng đổi:

"Cô làm mẫu nửa nhịp thôi nhé, rồi cô đi xem từng người." Nói trước thì không ai thấy hụt.

"Ai còn thở đều thì giữ tiếp, ai nín thở thì hạ xuống." Câu này trả quyền quyết định về cho người tập.

"Tư thế này có hai đường vào, cô nói đường có gạch kê trước." Nói đường có đạo cụ trước, vì nói sau thì người cần đạo cụ sẽ ngại đứng dậy đi lấy giữa lớp.

Chỗ khó bỏ nhất: nói nhiều hơn cần. Có buổi người dạy nói suốt, cả lớp không có khoảng lặng nào để nghe chính cơ thể họ.

Bạn đã bỏ việc gì sau vài năm đứng lớp? Kể cho Louis Yoga nghe với.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Hanoi?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Số 9A3/51 Đường Nguyễn Khoái/Phường Hồng Hà
Hanoi
100000