25/11/2023
Tuyệt vời Đội sinh viên tình nguyện Trường Đại học Mở Hà Nội.
BÀI SỐ 14
Họ và tên: Trần Hà Anh
Khoa: Luật
Ban: Phong trào
Theo bạn, “tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?”. Trong mỗi chúng ta, ai cũng một thời để nhớ gọi là “tuổi trẻ” - khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người. Vậy mình đã làm thế nào để tuổi trẻ của bản thân trở nên “đáng giá”?
NẮM BẮT CƠ HỘI – TỰ TIN THỂ HIỆN BẢN THÂN
Vậy là hành trình Đại học của mình cũng đã bước sang năm thứ 4, cũng chính là từng ấy thời gian mình được đồng hành cũng Đội sinh viên tình nguyện Trường Đại học Mở Hà Nội - Mái nhà thân thương của anh em tình nguyện viên. Mình vẫn nhớ như in cảm xúc của hôm đi phỏng vấn để được tham gia vào Đội, run muốn xỉu ngang mà vẫn lấy hết can đảm để lên hát giao lưu với các anh chị và các bạn ở phòng chờ. Mặc dù không phải người có giọng hát hay, nhưng nhờ có sự cổ vũ của mọi người nên mình đã tự tin thể hiện bản thân. Thực sự là ngay lúc đó, mình như đang được “tỏa sáng” ở một môi trường hoàn toàn mới, trước những gương mặt vô cùng xa lạ. Nói là tự hào thì hơi quá nhưng mình đối với mình, đó cũng có thể gọi là một bước ngoặt đánh dấu sự thay đổi bản thân, sẵn sàng với mọi thử thách.
ĐỒNG CẢM - CHIA SẺ - YÊU THƯƠNG
Hoạt động tình nguyện luôn hướng tới mục đích mang đến nụ cười, chia sẻ khó khăn với những người kém may mắn, những người có hoàn cảnh khó khăn. Tham gia tình nguyện là vì người khác, vì những người cần sự giúp đỡ, mà những người đó thường là những số phận kém may mắn. Tiếp xúc với họ, giúp đỡ họ dù chỉ là những việc rất nhỏ, mình sẽ thấy bản thân có ích. Bên họ, mình càng nhận ra rằng, những trở ngại và khó khăn trong cuộc sống mà chúng mình vẫn thường than vãn chẳng đáng là bao so với những mất mát, khó khăn mà những người thiệt thòi đang từng ngày phải gánh chịu. Mình vẫn còn hạnh phúc và may mắn hơn họ rất nhiều. Chính vì thế, khi chúng ta cho đi một nụ cười, chúng ta sẽ nhận lại được gấp nhiều lần những nụ cười, là những lời cảm ơn, là sự quý mến, là những người bạn. Có thể nói, mình luôn cảm thấy nhẹ nhàng hơn, tĩnh tâm hơn, và hơn cả là yêu đời hơn rất nhiều mỗi khi được giúp đỡ người khác. Hạnh phúc có lẽ đôi khi chỉ đơn giản là được “trao đi yêu thương và nhận lại yêu thương”.
LẮNG NGHE – HỌC HỎI
Để có một Hà Anh hoàn toàn khác so với hình ảnh năm nhất, mình đã không ngừng nỗ lực rèn luyện và trau dồi rất nhiều kiến thức mới. Và việc đầu tiên mình cần làm để thực hiện được điều này là cách lắng nghe. Lắng nghe để tiếp thu những góp ý, tích lũy kiến thức và học hỏi được kinh nghiệm từ các anh chị đi trước. Với mình, Đội không chỉ là một tập thể hoạt động tình nguyện mà còn là một “lớp học” đào tạo kỹ năng mềm miễn phí. Ngôi nhà chung này đã khiến mình trở nên năng động, tự tin, được sống trong tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, được chơi và làm việc với những người có chung sở thích, thói quen. Không những thế, những điều này cũng giúp mình trưởng thành hơn – có thêm hành trang vững vàng cho khởi đầu mới sau khi tốt nghiệp.
TRÂN TRỌNG – BIẾT ƠN
“Hãy trân trọng và biết ơn những gì mình đang có, trước khi thời gian dạy cho bạn biết phải trân trọng những gì mình đã từng có.” – câu nói làm cho mình không bao giờ quên việc phải gìn giữ, trân trọng, nâng niu với thái độ tích cực những gì mình đang có. Thật may mắn khi mình đã được là thành viên của Đội Sinh viên tình nguyện Đại học Mở Hà Nội - nơi mà các thành viên gắn bó với nhau như một gia đình, nơi mà các anh chị đã dìu dắt và chỉ bảo bọn mình bằng tất cả đam mê và nhiệt huyết của mình.
—————————
Qua đây, mình muốn gửi lời tri ân tới những “mảnh ghép” không thể thiếu trong quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp của Ha Anh Tran 🩵
Cảm ơn các anh chị đã và đang đồng hành cùng Đội, vì đã đến và xuất hiện bên cạnh chúng em, đã dạy bọn em cách thể hiện lòng tốt, trân trọng cuộc sống! Cảm ơn vì đã lấp đầy khoảng trống, bù đắp những thiếu sót và đưa tay nâng đỡ chúng em! Sự nhiệt huyết cùng với những cống hiến mà mọi người dành cho bọn em, quả thực, không một từ ngữ nào có thể diễn tả được hết!
Cảm ơn gia đình vẫn luôn ở đây và luôn thấu hiểu, ủng hộ mọi quyết định của con!
Và cuối cùng, có lẽ là cảm ơn bản thân vì đã luôn nỗ lực cống hiến cho cộng đồng, xây dựng Đội sinh viên tình nguyện Trường Đại học Mở Hà Nội ngày càng lớn mạnh và dần tạo nên một “phiên bản” Hà Anh tốt nhất!!!!
Đây là lần đầu tiên mình viết những lời bộc bạch tâm tư về “dấu ấn” tuổi sinh viên của bản thân. Mình thực sự rất thích nụ cười này, thứ vẫn luôn hiện diện trong mọi bức ảnh khi đang tham gia hoạt động tình nguyện của mình – điều thể hiện rõ nhất cho tuổi trẻ vô cùng “đáng giá” của mình! Hy vọng rằng các bạn cũng sẽ tìm được niềm vui và tự tạo nên dấu ấn ở tuổi đôi mươi của riêng mình. Hãy đi, hãy làm, hãy sống hết mình để hiểu điều ấy bởi chúng ta đang có những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, những năm tháng của tuổi trẻ để nghe tinh thần tình nguyện dạt dào trong tim.