Chim Vịt Review 2

Chim Vịt Review 2

Share

Theo Dõi trang để xem thêm nhiều video review Hay Mới nhất

03/09/2026

Bố tôi cho miếng đất đã mua lâu năm bên Đông Anh để xây nhà, ai ngờ đến nơi thấy hàng xóm đã đ:ập tường xây lấn 50cm, bố tôi tươi cười đi về làm 1 việc khiến bố con hàng xóm sợ xanh mặt 👇 👇 👇🔥

03/09/2026

Chị vợ tinh tường quá! Thì ra là chỗ ý có vấn đề 👇 👇 👇🔥

03/09/2026

Con gái 20 tuổi yêu ông chú ngoài 40, ngày về ra mắt, mẹ cô vừa nhìn thấy rể tương lai liền lao vào ôm chầm, hóa ra ông ấy chính là...
Tôi tên là Linh, hai mươi tuổi, sinh viên năm cuối ngành thiết kế. Bạn bè thường nói tôi già dặn hơn tuổi, chắc vì từ nhỏ đã sống với mẹ – một người phụ nữ đ/ộc th/ân đầy nghị lực. Bố tôi m//ất sớm, mẹ chưa từng t/ái h/ôn, suốt bao năm chỉ chăm chỉ làm việc để nuôi tôi khôn lớn.
Một lần tham gia dự án tình nguyện, tôi gặp anh Nam – người phụ trách đội kỹ thuật, hơn tôi hơn hai mươi tuổi. Anh hiền lành, chững chạc và nói chuyện sâu sắc đến lạ. Ban đầu tôi chỉ quý mến, nhưng càng tiếp xúc, tôi càng cảm thấy tim mình rung lên mỗi khi nghe giọng anh.
Anh Nam từng trải, có công việc ổn định, từng trải qua đ/ổ v/ỡ hô/n n/hân nhưng chưa có con. Anh không nói nhiều về quá khứ, chỉ bảo: “Anh từng đ/ánh m/ất một điều quý giá, giờ chỉ mong được sống tử tế.”
Tình cảm giữa tôi và anh đến nhẹ nhàng, không ồn ào. Anh luôn đối xử với tôi như nâng niu một điều gì đó mong manh, cẩn trọng và chân thành. Tôi biết nhiều người xung quanh bàn tán – “Con bé đó yêu đàn ông hơn mình hai chục tuổi sao chịu nổi” – nhưng tôi chẳng bận tâm. Với tôi, anh là người khiến tôi cảm thấy bình yên nhất.
Một ngày, anh nói:
– Anh muốn gặp mẹ em. Anh không muốn gi//ấu g//iếm hay m//ập m//ờ nữa.
Tôi ngập ngừng. Mẹ tôi vốn ngh/iêm khắc, lại hay lo xa. Nhưng rồi tôi nghĩ, nếu tình yêu này là thật, thì không có gì phải s//ợ.
Ngày hôm đó, tôi đưa anh về. Anh mặc chiếc sơ mi trắng, tay cầm bó hoa cúc dại – loài hoa tôi từng kể là mẹ rất thích. Tôi nắm chặt tay anh khi bước qua cánh cổng nhà cũ kỹ. Mẹ đang tưới cây, quay lại nhìn chúng tôi.
Giây phút ấy… bà bỗng sữ//ng s//ờ.
Rồi, trước khi tôi kịp giới thiệu, mẹ buông bình tưới, chạy đến ôm chầm lấy anh Nam, nước mắt tuôn như mưa.
– Trời ơi… là anh thật sao? Anh Nam… ........
Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận 👇👇👇🌕

03/09/2026

Chồng ng;ủ với người yêu cũ ngay đêm tân hôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho anh, bóp vai cho mẹ chồng, nấu nướng toàn món ngon khiến cả nhà chồng tấm tắc nàng dâu mới. Đến 1 tháng sau, tất cả đều vỡ lẽ khi thấy tôi thông báo chuyện ch;ấ;n động...
Tôi lấy chồng năm 28t. Không quá trẻ, cũng chẳng già, đủ để hiểu hôn nhân không phải cái áo cưới màu trắng, mà là một cuộc đánh cược dài hơi. Đám cưới của chúng tôi rình rang cả xóm. Mẹ tôi khóc từ lúc rước dâu cho đến tận cổng. Còn mẹ chồng thì cười rạng rỡ, nói đi nói lại với hàng xóm rằng tôi là “đứa con dâu chuẩn chỉ và biết điều”.
Nhưng hóa ra, cái ngày tôi bước chân vào nhà chồng, cũng là ngày tôi bắt đầu nhìn rõ bộ mặt thật của một người đàn ông: chồng tôi – Huy.
Sau tiệc cưới, tôi thay váy, xõa tóc, trang điểm nhẹ rồi ngồi trên giường chờ anh. Hơi mệt nhưng lòng vẫn ấm áp. Làm sao mà không vui được, khi tôi sắp bắt đầu một cuộc sống mới?
Nhưng Huy vào phòng, tắm rửa vội vàng… rồi cầm điện thoại bước ra ban công.
Anh nói nhỏ, giọng run run:
“Ừ, anh ra ngay. Em đừng khóc nữa.”
Tôi chợt đứng hình.
Ai?
Ai đang khóc?
Ai khiến chồng tôi – một chú rể mới cưới chưa đầy 2 tiếng – phải bước ra ngoài?
Tôi mở cửa hé nhìn. Anh thay áo, xịt nước hoa, vuốt tóc rồi lao xuống cầu thang.
Một thoáng nghi ngờ khiến tim tôi vỡ ra, nhưng tôi không khóc.
Tôi chỉ thấy trong lòng lạnh ngắt.
Tôi nhẹ nhàng bám theo, bước từng bậc thật chậm.
Cánh cổng mở ra.
Ánh đèn xe máy hắt vào mặt một cô gái trẻ đứng bên vệ đường.
Tôi không nhìn nhầm.
Đó là Thủy – người yêu cũ của chồng tôi, cô gái mà anh từng dành cả tuổi thanh xuân.
Cô ta lao đến ôm anh, nghẹn giọng:
– Em không chịu nổi… Tại sao anh cưới cô ấy? Tại sao anh bỏ em?
Huy ôm lấy cô ta, vuốt tóc đầy dịu dàng:
– Anh xin lỗi… Đêm nay em cần anh, anh không thể để em một mình.
Tôi đứng sau gốc cây, gió đêm rít qua vai.
Lòng tôi không còn cảm giác.
Như thể tôi không còn là cô dâu mới cưới nữa, mà biến thành một kẻ quan sát cuộc đời của chính mình.
Rồi họ lên xe đi.
Đêm tân hôn của tôi kết thúc bằng tiếng động cơ nhỏ dần trong bóng tối.
Xem tiếp tại bình luận 👇 👇 👇💞

03/09/2026

Từ vùng sâu vùng ;xa lên thành phố học, không có tiền đóng học phí tôi q'uyết định làm nghề một vốn 4 lời. Mỗi tháng phục vụ đại gia đủ 25 ngày tôi có 25 triệu phụ cấp chưa kể được ở miễn phí trong chung cư xịn xò. Blỗng đến 1 ngày, đại gia hớt h;ải chạy về dí cho tôi 1 phong bì rồi đ-uổi tôi đi gấp. Đi được nửa đường, mở phong bì ra tôi choán-g vá-ng vì biết mình đã… 👇 👇⛰

03/09/2026

Bà Lan, 55t - doanh nhân giàu có trong lĩnh vực BĐS ở Hà Nội. Bà quen Hưng, một nhân viên phục vụ nhà hàng trẻ hơn bà 2 giáp. Hưng nhẹ nhàng, biết chiều chu:ộng khiến bà Lan yêu s;ay đ:ắm. Yêu được 1 năm, bà Lan mua ô tô, chung cư cho Hưng ở. Ai ngờ một lần đến mà không báo trước, bà nh:ục nh:ã khi biết căn hộ anh ta đang ở đã… 👇 👇 👇💚

03/09/2026

á hỏa với cảnhtượng trước mắt 👇👇👇💡

03/09/2026

Cô đứng ra ngoài giúp em một tí. Để các cháu với đoàn thôi ạ, cho nó gọn khung.
Tôi bước ra thật. Tôi đứng dưới gốc mít ở góc sân.
Tôi tên Nhiễu, bốn mươi bảy tuổi, dạy ở điểm trường lẻ này hai mươi bốn năm.
Từ ngoài thị trấn vào đây mười bốn cây. Bảy cây đầu đi xe máy được, bảy cây sau mùa mưa thì dắt.
Cả điểm có sáu mươi bảy học sinh. Một mình tôi dạy ghép.
Hôm ấy có đoàn từ thiện lên, sáu người, áo phông in tên đoàn ở ngực, mang theo một xe quà.
"Danh sách bên nhà tài trợ duyệt rồi ạ. Năm mươi tám cháu."
"Anh cho tôi xem được không?"
"Cái này là bản của bên em thôi cô, in ra để gọi tên."
"Vâng, tôi biết. Nhưng anh cho tôi xem một lát."
"Cô xem làm gì ạ?"
"Tôi xem xem có đủ không."
Anh trưởng đoàn cười.
"Danh sách người ta duyệt rồi cô ơi. Chuẩn rồi ạ."
"Vâng."
Tôi không đòi nữa.
Hai mươi bốn năm ở đây tôi học được một điều: đòi lần thứ hai thì người ta bắt đầu nghĩ mình có ý gì.
Mà tôi thì còn phải ở lại cái điểm trường này sau khi họ đi.
Chín giờ kém mười lăm thì phát quà. Anh ấy đứng giữa sân, cầm tờ danh sách với cái loa cầm tay, gọi tên từng đứa.
Tôi đứng dưới gốc mít. Từ chỗ ấy nhìn xuống sân thì thấy được hết.
Và tôi đếm.
Tôi đếm không phải để bắt bẻ ai. Tôi đếm vì hai mươi bốn năm nay sáng nào tôi cũng đếm, thành quen.
Phát xong, mấy đứa nhận quà ôm túi đứng vào hàng. Còn một nhóm đứng nguyên tại chỗ, tay không.
Tôi đếm nhóm ấy.
Chín đứa.
"Anh ơi."
"Dạ cô?"
"Thiếu chín suất."
Anh ấy nhìn tờ danh sách trong tay.
"Danh sách năm mươi tám mà cô. Em phát năm mươi tám rồi."
"Vâng."
"Thế chín cháu này ở đâu ra?"
"Chúng nó ở đây."
"Ý em là..."
"Chúng nó học ở đây, anh ạ. Từ đầu năm."
Anh ấy đưa tờ giấy cho người bên cạnh, rồi quay sang người phụ nữ đi cùng đoàn từ sáng — cô Sim, bán tạp hoá đầu bản ngoài, hội trưởng hội phụ huynh của điểm trường này.
"Chị Sim ơi, danh sách này là chị làm à?"
"Dạ em gom từ nhóm phụ huynh trên điện thoại ạ."
"Sao thiếu chín cháu?"
Cô Sim cầm tờ giấy, đọc, rồi ngẩng lên.
Cô ấy nhìn tôi trước khi nhìn anh ta.
"Anh ơi."
"Sao?"
"Chín cháu này không có trong danh sách được."
"Sao lại không có được?"
Sân im. Tiếng gió trên đồi cỏ nghe rõ hẳn lên.
Câu trả lời của cô Sim, và cái tôi làm sau đó.
Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận 👇👇👇🎁

03/09/2026

Vừa Ly Hôn Ở Tòa Về, Em Chồng Chặn Cửa Bảo "C-ú-t" - Tôi Rút Sổ Đỏ Đáp: "Nhà Này Tao Bán Rồi...
Tôi là Trần Thu Hà, 39 tuổi. Bảy năm trước, tôi mua căn nhà ba tầng ở Gò Vấp bằng tiền tiết kiệm cả đời và tài sản cha để lại. Ngày nhận chìa khóa, tôi đứng giữa phòng khách trống mà khóc. Mẹ ruột tôi còn cười: "Người ta mua nhà thì cười, con gái mẹ mua nhà lại khóc." Tôi lau nước mắt: "Con khóc vì từ nay khỏi chuyển trọ nữa mẹ.
Hai năm sau, tôi kết hôn với Lê Minh Quân, một người đàn ông ít nói lời ngọt nhưng biết mang cơm tới khi tôi tăng ca, biết mua cháo tôi thích khi tôi ốm. Điều khiến tôi tin anh nhất là một câu rất bình thường: "Anh không cần vợ phải hầu mẹ hay chiều em gái. Ai có cuộc sống người đó." Cuối năm 2020, mẹ Quân - bà Phạm Thị Cúc - bán nhà ở Bình Chánh, muốn qua ở tạm cùng con gái út Lê Ngọc Châm. Quân hỏi tôi, tôi đồng ý vì "chắc nửa năm là cùng". Nhưng nửa năm thành hai năm, rồi thành bốn năm. "Ở tạm" biến thành mặc định.
Từng chuyện nhỏ dần lấy đi cảm giác được làm chủ của tôi. Bà Cúc tự ý chuyển bàn thờ, Châm dẫn cả nhóm bạn về ăn lẩu mà không báo, đồ đạc của tôi bị đổi chỗ mà không ai hỏi. Mỗi lần tôi nói, Quân đều bảo: "Chuyện nhỏ mà, thôi đi." Tôi nhịn, nhưng nhịn mãi thành quen. Đến một chiều, tôi thấy chiếc tủ gỗ của cha - kỷ vật duy nhất tôi mang theo từ nhà cũ - bị Châm đưa xuống kho để nhường chỗ cho kệ mới. Tôi hỏi, nó đáp: "Phòng khách là chỗ chung, cái gì hợp thì để." Bà Cúc cũng bênh con gái. Quân lại bảo tôi "bớt nóng". Tối đó tôi xuống kho lau chiếc tủ, Bảo Ngọc - con gái tôi - lững thững đi xuống, ngồi xổm cạnh tôi rồi hỏi rất khẽ: "Mẹ ơi, sao về nhà mẹ hay buồn vậy?" Con bé chưa đầy bảy tuổi, không hiểu chuyện tài sản hay ranh giới, nhưng nó nhìn được khuôn mặt mẹ mỗi tối. Câu ấy đâm vào tôi sâu hơn mọi cuộc cãi vã.Tôi thuê một căn hộ nhỏ, dọn ra ngoài với con. Quân tưởng tôi chỉ giận. Khi tôi nói "ly hôn", anh bảo: "Vì mấy chuyện trong nhà à?" Tôi đáp: "Vì sáu năm rồi anh vẫn nghĩ đó chỉ là mấy chuyện trong nhà." Vài tuần sau, anh đồng ý thuận tình ly hôn. Sáng ly hôn tại tòa, tôi và Quân ngồi cạnh nhau, xác nhận những điều đã thống nhất. Đến phần tài sản, Quân nói: "Nhà đó cô ấy mua trước khi cưới, tôi không yêu cầu giải quyết." Ít nhất ở đây, Quân rõ ràng.Nhưng ra tới cổng, anh nói: "Chiều em về lấy nốt đồ, xong đưa chìa khóa cho mẹ giữ." Tôi hỏi: "Anh nghĩ mẹ sẽ ở đó bao lâu nữa?" Quân khó chịu: "Trước mắt cứ ở, sau này tính." Tôi không cãi.
Tôi không về nhà ngay. Tôi đến văn phòng công chứng. Hơn hai tháng sống riêng, tôi đã quyết định bán căn nhà. Không phải vì ghét ký ức, mà vì biết nếu nó còn, cái vòng "mẹ ở đâu, Châm ở đâu, Hà nhường thêm được không" sẽ không bao giờ chấm dứt. Người mua là vợ chồng ông Bình, bà Lan. Họ cho tôi 35 ngày để bàn giao. Tôi ký hợp đồng.
Chiều đó, tôi về căn nhà cũ. Vừa bước xuống taxi, Ngọc Châm đã đứng chờ. Nó mặc đồ công sở, ánh mắt vừa hả hê vừa lạnh: "Chị còn tới đây làm gì?" Tôi bước lên một bậc, nó giang tay chặn lại: "Sáng nay chị với anh Quân l/y h/ôn rồi, từ giờ chị không còn là người nhà này nữa." Bà Cúc từ trong nhà đi ra, tôi nghĩ bà sẽ bảo con gái bớt lời, nhưng bà chỉ nói: "Hết nghĩa vợ chồng rồi thì thu xếp cho gọn." Châm càng được thể: "Nghe rõ chưa? Cấm chị bước chân vào nhà tôi. C/út."
Tôi đứng lặng. Tôi mở túi, lấy cuốn sổ đỏ và hợp đồng chuyển nhượng vừa ký. Châm nhếch mép...Xem tiếp ở dưới phần bình luận 👇👇👇❣️

02/09/2026

Ông lã/o 70 tuổi cưới cô gái 18 tuổi về làm vợ 2 để sin/h co/n nối dõi, giữa lúc ca/o tr/ào nhất của đêm đ/ộng ph/òng thì s/ự c/ố xảy ra...
Ông Tâm, một người đàn ông 70 tuổi, tóc đã điểm bạc, nhưng dáng vẻ vẫn toát lên sự phong độ của một người từng trải. Là chủ một xưởng gỗ lớn nhất vùng, ông Tâm không thiếu tiền bạc, danh tiếng, hay sự kính nể từ dân làng. Nhưng có một nỗi đau âm ỉ mà không ai hay: ông chưa có con nối dõi. Người vợ đầu, bà Lan, dù chung sống hơn hai mươi năm, không thể cho ông một mụn con. Dù bà Lan hiền hậu, tận tụy, nỗi khao khát có một đứa con để tiếp nối dòng họ khiến ông Tâm quyết định làm điều mà cả làng xôn xao: cưới cô gái 18 tuổi, Hương, làm vợ hai.
Hương là con gái út của một gia đình nghèo khó ở làng bên. Với nhan sắc nổi bật – làn da trắng mịn, đôi mắt to tròn, và nụ cười ngọt ngào – cô trở thành tâm điểm chú ý của bao chàng trai. Nhưng hoàn cảnh gia đình buộc Hương phải gật đầu trước lời cầ/u hô/n của ông Tâm, dù trái tim cô chưa từng r/ung độ/ng. Đám cưới diễn ra linh đình, cả làng kéo đến chúc mừng, nhưng đằng sau những lời chúc tụng là những ánh mắt t/ò m/ò và lời thì thầm về sự chênh lệch tuổi tác.
Đêm độ/ng ph/òng, căn phòng được trang hoàng lộng lẫy với rèm lụa đỏ và ánh nến lung linh. Ông Tâm, trong bộ đồ ngủ tơ tằm, không giấ/u nổi sự háo hức. Với ông, đây không chỉ là đêm t/ân hô/n, mà còn là bước ngoặt để thực hiện giấc mơ có con. Hương, trong chiếc áo dài mỏ//ng ta//ng, ngồi nép vào góc giường, đôi tay r//un rẩ//y đan chặt vào nhau. Nụ cười gượng gạo của cô không thể ch/e gi/ấu nỗi l/o lắ/ng trong ánh mắt.
Ông Tâm nhẹ nhàng tiến lại gần, giọng trầm ấm: “Hương, từ nay em là người nhà của tôi. Tôi sẽ cho em mọi thứ, chỉ cần em cho tôi một đứa con.” Hương cúi đầu, khẽ gật, nhưng trái tim cô như th/ắt lại. Cô chưa sẵn sàng, nhưng áp lực từ gia đình và lời hứa với mẹ khiến cô không thể lùi bước.
Căn phòng dần nó/ng lên bởi sự gầ//n g//ũi. Ông Tâm, với kinh nghiệm của một người đàn ông từng trải, dịu dàng dẫn dắt. Hương, dù ngượng ngùng, cố gắng đáp lại. Không khí trở nên căng thẳng, đầy khao khát và cả sự gượ/ng é/p. Đúng lúc ca/o trà/o, khi ông Tâm cảm thấy giấc mơ của mình đang ở ngay trước mắt, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa sổ... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇🔥

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Irbil?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Irbil

Opening Hours

Monday 09:00 - 21:00
Tuesday 09:00 - 21:00
Wednesday 09:00 - 21:00
Thursday 09:00 - 21:00
Friday 15:00 - 21:00
Saturday 09:00 - 21:00
Sunday 09:00 - 21:00