Phuong Tran

Phuong Tran

Share

Mẹ 2 con xây dựng cuộc sống tự do, hạnh phúc theo ý mình bằng kinh doanh online và hướng dẫn người khác làm điều tương tự.

Phương đem tới giải pháp giúp bạn:
Vững chắc tài chính | Tự chủ thời gian | Bình an tâm trí

👉 www.phuongtranca.com 👈 Bạn đang chăm chỉ cống hiến 10, 12, 14 tiếng mỗi ngày ở chỗ làm, hoặc cùng lúc kiêm 2,3 công việc khác nhau để có nguồn thu nhập mong muốn? Và bạn đang đánh đổi thời gian, sức khỏe, những khoảnh khắc quý giá để xây dựng ước mơ cho người khác? Bạn có đang làm việc nhiều hơn mà thu

01/15/2026

Mình nghĩ, có thể bạn sẽ bất ngờ.

——

Nếu hỏi năm 2025 mình đã đạt được những gì, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tới tiền, công việc, hay những cột mốc nhìn thấy được.

Nhưng thật ra, những “thành công” lớn nhất của mình trong năm nay lại không nằm ở những thứ đó.
Và có thể, chúng cũng không phải những điều có thể dễ dàng đem ra kể cho người khác nghe.

Mình viết bài này không phải để khoe “đã làm được gì”. Mà để nếu bạn cũng đang làm những việc đó mà thấy áy náy, thì ít nhất bạn cũng có một cách nhìn khác để không cần phải khắt khe với mình đến vậy.

1. Mình dành thời gian thiết kế journal templates của riêng mình – và không còn thấy áy náy vì chuyện đó

Trước đây, mỗi lần ngồi chỉnh sửa, sắp xếp, thiết kế những thứ như vầy, trong đầu mình rất hay xuất hiện một giọng nói quen thuộc:

“Làm mấy thứ này làm gì cho mất thời gian.”
“Ra Staples mua đại một cuốn, hoặc lên Amazon order cho lẹ.”

Không chỉ ba mẹ mình hay nói vậy.

Mình cũng từng nghe rất nhiều người nói với nhau như thế, khi nhìn người khác tự tay làm một thứ gì đó.

Và thế là, những câu nói đó ở lại trong đầu mình rất lâu.

Nhưng đợt này thì khác.

Mình dành thời gian đó một cách bình thản và vui vẻ. Không còn cảm giác phải biện minh, không còn cảnh nửa muốn làm, nửa lại thấy phải ngưng.

Vì mình hiểu rõ mục tiêu mình viết journal là gì.

Và mình đã xem qua rất nhiều template có sẵn nhưng không cái nào thật sự giúp mình đạt được điều đó.

“Cái này mà cũng gọi là thành tựu nữa sao?” — đúng là nghe chẳng có gì lớn lao.

Nhưng với mình, nó thể hiện một thay đổi rất lớn trong tư duy.

Đó là kết quả của việc mình dừng lại và tự hỏi:

liệu mình có đang tiết kiệm thời gian

bằng cách sống theo khuôn mẫu của người khác, chỉ vì nó “tiện”, “nhanh”, hay “được số đông dùng”,

hay

thực chất là mình đang đánh mất thời gian dài hạn cho một cách sống không bao giờ vừa vặn theo ý mình?

Không phải mọi thứ “tiện” đều tiết kiệm thời gian.

Nhiều thứ chỉ khiến mình sống lệch khỏi điều mình muốn lâu hơn.

2. Mình cắt đứt một số mối quan hệ – cả online lẫn ngoài đời

Unfollow.
Unfriend.
Rời khỏi một vài nhóm trên mạng xã hội.

Việc này không hề dễ với mình.

Mình là người hướng nội, và từng là một people pleaser đúng nghĩa.

Có những lúc mình từng sợ… thiếu bạn.

Mình đã suy nghĩ, đắn đo rất lâu trước mỗi quyết định.

Nhưng rồi mình nhận ra một điều đáng buồn:

Mình có cá tính và sự thu hút riêng.

Nhưng trong nhiều năm qua đã tự làm lu mờ ánh sáng của bản thân chỉ để làm người khác thấy dễ chịu.

Buông bớt những mối quan hệ không còn phù hợp không phải vì mình hơn ai, mà vì mình không muốn tiếp tục thu nhỏ bản thân lại nữa.

Nếu mình cứ cố gắng làm vừa lòng tất cả,

thì những người thật sự có thể được lợi từ góc nhìn, tính cách và cách suy nghĩ khác biệt của mình sẽ không bao giờ có cơ hội gặp được mình.

Nói ra quan điểm, sống đúng với cá tính của mình không phải để làm ai khó chịu,

mà để đúng người có thể tìm thấy đúng giá trị họ đang cần.

Và nếu có ai đó cảm thấy bị chạm, bị phản ứng, hay xáo trộn khi nghe những điều mình chia sẻ — mình hiểu.

Vì mình từng ở vị trí đó.

Và bây giờ mình đã nghĩ khác. Mình xem đó là dấu hiệu bản thân có những niềm tin và khuôn mẫu đang cần được nhìn lại.

People-pleasing, suy cho cùng, là cách mình tự hạ thấp bản thân để đổi lấy cảm giác yên ổn tạm thời.

3. Mình thừa nhận rằng mình chưa đạt được mục tiêu khi nghỉ việc theo đuổi tự do

Đây có lẽ là điều mình né tránh lâu nhất.

Khi đã bước ra khỏi một công việc ổn định, ai cũng muốn câu chuyện của mình là:
“rồi mọi thứ đi lên rất nhanh.”

Nhưng sự thật thì không đơn giản như vậy.

Năm 2025, mình chấp nhận nhìn thẳng vào việc
mình chưa đạt được những gì từng kỳ vọng khi nghỉ việc để theo đuổi tự do.

Có những tuần mình nhìn lịch làm việc, nhìn tài khoản, và thấy mình đang chạy… mà không biết rõ là mình đang chạy về đâu.

Và quan trọng hơn:

mình cho phép bản thân những khoảng dừng.

Không phải để bỏ cuộc, mà để chiêm nghiệm lại cách mình đang đi, thay vì cứ lao về phía trước chỉ vì đã lỡ bắt đầu.

(Chính từ những khoảng dừng này, mình mới gom lại được rất nhiều bài học để viết thành những tài liệu mà mình đang chia sẻ.)

Khoảng dừng không phải dấu hiệu của bỏ cuộc. Nó là dấu hiệu của việc mình bắt đầu đi bằng một ý thức rõ ràng hơn.

4. Mình thay đổi cách nhìn và cách sống với tiền.
Sự thay đổi này lấy của mình rất nhiều năm – và không ít chi phí – để nhận ra.

Mình bớt lo lắng khi tài chính có biến động.

Thoáng hơn trong một số khoản chi tiêu.

Và bình thản hơn trước những mất mát… hợp lý.

Không phải vì mình giàu lên đột ngột, mà vì mình hiểu rõ hơn vai trò của tiền trong đời sống của mình.

Tiền không còn là thứ lúc nào cũng khiến mình căng thẳng.

Cũng không còn là thước đo duy nhất cho việc mình đang “đi đúng hay sai”.

Khi cách nhìn về tiền thay đổi, mình bớt vội, bớt sợ, và bớt ra quyết định từ sự lo lắng và hoang mang.

Bình an tài chính không đến từ tiền nhiều hơn, mà từ việc hiểu rõ tiền đứng ở đâu trong đời sống của mình.

Và phải đến khi nhìn lại cả ba điều trên, mình mới nhận ra đây chính là bước chuyển mình lớn nhất.
Và cũng là thứ tạo ra rất nhiều thay đổi kéo theo phía sau.

Khi nhìn lại, mình thấy là:

những “thành công” có giá trị nhất lại thường không ồn ào, không phô trương, và đôi khi… chẳng ai thấy được ngoài bản thân mình.

Nhưng chính chúng mới là nền móng cho những bước đi tiếp theo – vững hơn, rõ hơn, và đúng với mình hơn.

Còn bạn thì sao?

Nếu phải chọn 1 trong 4 điều này cho 2026:

1️⃣ Bớt áy náy khi làm thứ mình thật sự cần
2️⃣ Dám cắt bớt những mối quan hệ không còn phù hợp
3️⃣ Cho phép mình dừng lại và nhìn lại
4️⃣ Bình thản hơn với tiền

Bạn sẽ chọn số mấy?

Photos from Phuong Tran's post 01/13/2026
01/11/2026

Từ khi nào mà học giỏi lại trở thành một bất lợi?

Trước đây, mình thường đứng nhất nhì lớp. Được học bổng, được tặng sách. Được cử đi thi đủ các giải. Thi Đại Học đậu cả FTU và UEH. Đi làm được khen ngợi, tuyên dương.

Những điều đó làm Phương quen với việc phải học giỏi, làm tốt.

Và kết quả là việc ép bản thân tiến lên cũng trở thành một thói quen.

Mình thường hay làm nhiều hơn một chút. Nghĩ kỹ hơn một chút. Chuẩn bị kỹ hơn một chút.

Lúc nào cũng có cảm giác rằng nếu mình dừng lại, mình sẽ tụt hậu, sẽ bỏ lỡ, sẽ thua người khác.

Nhưng mãi đến ngoài 30, mình mới hiểu là khi quá tập trung vào việc “phải làm cho được”, não mình tự động chuyển sang chế độ gồng và kiểm soát.

Mình có xu hướng nghĩ nhiều hơn mức cần thiết:

- soi từng bước nhỏ,
- cân nhắc từng khả năng,
- lo trước cả những chuyện chưa xảy ra
- thậm chí 2 vai mình cũng có xu hướng gồng lên trong lúc làm việc hoặc học bài

Và chính điều đó làm mình đánh mất sự trôi chảy vốn có.

Nó giống như lúc cố ép bản thân phải ngủ khi đầu óc còn đầy suy nghĩ. Càng nhắm mắt thì càng tỉnh.

Hay như lúc viết, càng cố viết cho hay, cho đúng công thức, thì chữ lại không ra. Không phải vì mình bí ý tưởng, mà vì mình đang dùng quá nhiều ý thức để can thiệp vào một quá trình vốn cần sự cảm thụ tự nhiên và phản hồi linh hoạt.

Phương dần hiểu ra rằng có những việc không cần nỗ lực hơn, mà cần bớt áp lực lại.

Mình để ý là khi làm gì đó thật nhập tâm mà không gắng sức. Cứ để thuận theo dòng chảy, không ép buộc, cưỡng cầu, thì lạ quá, hiệu quả lại rất nhẹ nhàng, tự nhiên.

Cái này gọi là nghệ thuật Vô Vi trong Đạo giáo.

Khi mình cho phép mình dừng lại, mọi thứ bắt đầu dịu xuống. Vì mình được thoát khỏi trạng thái gồng kiểm soát đó.

Đầu óc bớt nhiễu, suy nghĩ bớt căng, và những kết nối từng có sẵn dần quay trở lại.

Phương đã chẳng giỏi hơn. Mà chỉ là mình cho phép bản thân được thử và được sai.

Mình học cách để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, và đón nhận kết quả. Thay vì ép bản thân phải làm cho đúng ngay lập tức.

Có lẽ điều khiến chúng ta kiệt sức không hẳn là làm nhiều, mà là làm trong trạng thái luôn phải gồng.

Và đôi khi, bước tiến lớn nhất lại bắt đầu từ khoảnh khắc mình cho phép bản thân dừng lại để nhận ra mình cần bớt cố gắng đi một chút.

Phuong Tran

01/07/2026

Cuối cùng mình cũng chấp nhận một sự thật là: Có những điều chỉ có thể nhìn ra khi buộc phải…

dừng lại.

Trước đây, Phương luôn nghĩ rằng nếu mình cố thêm một chút nữa, học thêm một chút nữa, làm thêm một chút nữa… thì rồi mình cũng sẽ có được kết quả mình muốn.

Nhưng hoá ra, có những lúc, càng cố thì càng kẹt.

Không phải vì mình làm sai, mà vì mình vì công thức mình dùng không phù hợp với giai đoạn hiện tại nữa.

Dừng lại không phải là để bỏ cuộc, mà để cho phép mình được nhìn lại rất nhiều thứ:

- cách mình kiếm tiền,
- cách mình học và làm,
- cách mình tự thúc mình đi tiếp,
- và cả những niềm tin mà mình chưa từng nhìn ra và tự chất vấn

Mình đã hiểu được là:

rất nhiều áp lực mình mang theo không đến từ công việc, mà đến từ những điều mình tưởng là tiêu chuẩn bình thường của xã hội.

Thời gian tới, Phương sẽ chia sẻ lại những điều đó trên page này.

Không phải để dạy ai làm giàu, cũng chẳng phải để truyền động lực.

Chỉ là mình nghĩ có thể bạn cũng cần biết những điều mình ước gì đã nhìn ra sớm hơn, để không tự làm mình mệt đến vậy.

Phuong Tran

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Calgary?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address


Calgary, AB